Khi một cuộc hôn nhân không hạnh phúc, chỉ có thể có hai lý do: Một là chúng ta yêu sai cách, hai là chúng ta yêu sai người. Nếu yêu sai cách có thể học lại cách yêu để phù hợp, để dung hòa. Nhưng nếu yêu sai người, chỉ có cách buông tay và kiếm tìm một đối tượng khác… 

Hon nhan xuong rong

Năm 40 tuổi, chị đặt bút ký vào tờ đơn ly hôn, chấm dứt 15 năm tình nghĩa vợ chồng, hai đứa con, đứa lớn theo ba, đứa em nhỏ theo mẹ, một mái ấm vừa trở nên nguội lạnh. Ai cũng bảo chị dại, phụ nữ tuổi đã cao, nhẫn nhịn một chút vì chồng vì con, giữ cha cho con, giữ chồng cho mình, giữ gia đình cho sĩ diện dòng họ, sao lại đành đoạn chọn cách khiến các bên đều không vui.

Chẳng ai biết, trong cuộc hôn nhân vuông tròn này, chị vẫn là người chịu đựng nhiều nhất. Nhớ ngày còn yêu, anh chị được ví như cặp đôi hoàn hảo, bổ khuyết lẫn nhau, chị vui tính lanh lợi, anh trầm ngâm ít nói, có lẽ chính vì trái dấu mà cả hai hút nhau rồi nên nghĩa vợ chồng. Cuộc sống hôn nhân bát đũa xô nhau là chuyện thường tình, nhưng cứ khi tranh cãi nóng nảy anh lại không tiếc lời buông câu miệt thị, xúc phạm chị, trái tim người phụ nữ cũng vì thế mà dần nguội lạnh.

Chị sống chân thành, chan hòa bao nhiêu, anh lại trở nên xét nét, nghiêm khắc bấy nhiêu. Những công việc trong gia đình anh chẳng mảy may đụng tới, nhưng cứ khi cơm không ngon, canh không ngọt, con bày đồ chơi chị chưa kịp dọn là anh lại không tiếc lời la mắng, mạt sát. Bù đầu tóc rối với công việc văn phòng, về nhà lại sấp ngửa với chuyện cơm nước, con cái, chị chẳng có giây phút dành cho bản thân. Câu mắng chửi của chồng vô tình trở thành gáo nước lạnh khiến chị càng nghe càng chán nản, càng chịu đựng càng khiến bản thân mệt mỏi. Vợ chồng không cùng tiếng nói khiến không khí gia đình căng như dây đàn, cả hai sống chung như người dưng chung trọ, chị lặng lẽ soạn đơn ly hôn.

Bày tỏ với mẹ, người phụ nữ đã 50 năm hôn nhân chỉ nhận được câu quát mắng: “Con ơi, phụ nữ ngoài 40 ly hôn còn có con nhỏ thì sau này biết sống ra sao. Mẹ và ba con cũng có lúc tranh cãi, lạnh nhạt trong hôn nhân, nhưng sau này cả hai vẫn sống tốt với nhau và nuôi con khôn lớn. Hãy cố gắng nhẫn nhịn và bao dung hơn để cho hai đứa nhỏ có gia đình trọn vẹn”.

Mẹ chỉ không hiểu rằng, ba chị khi tranh luận vẫn luôn giữ chừng mực và chưa bao giờ xúc phạm mẹ. Nhưng chồng chị thì khác, khi nóng lên anh sẵn sàng dành những từ ngữ thô tục nhất cho chị, từng câu nói như mũi dao găm đâm vào tim chị khiến nó không còn đủ kiên nhẫn lẫn bao dung để có thể tiếp tục chịu đựng được nữa. Những mâu thuẫn nảy sinh không thể hòa hợp khiến cuộc hôn nhân của chị rơi vào bế tắc. Nó ví như tình yêu giữa cây xương rồng và quả bóng bay.

“Bóng bay gặp Xương rồng, bén duyên và về ở với nhau.

Sau bao năm, bóng bay trên người đầy vết thương nhưng bóng bay vẫn nghĩ rằng chỉ cần cố gắng đến ngày nào đó cả hai sẽ hạnh phúc.

Sau bao vất vả đau đớn, bóng bay buông xuôi và bỏ đi.

Bóng bay gặp Bông gòn. Mỗi lần cả hai ôm ấp nhau đều cảm thấy quá đỗi yêu thương ấm áp.

Bóng bay nhận ra rằng, không chỉ có cố gắng và nhẫn nhịn mang lại hạnh phúc mà sự lựa chọn đúng đắn mới đem lại tất cả”. 

Chị nghĩ rằng đã đến lúc chị cần ra đi để tìm thấy Bông gòn cho riêng mình bởi sự đớn đau Xương rồng mang lại, chị đã chẳng thể chịu đựng được nữa. “Khi một cuộc hôn nhân không hạnh phúc, chỉ có thể có hai lý do: Một là chúng ta yêu sai cách, hai là chúng ta yêu sai người. Nếu yêu sai cách có thể học lại cách yêu để phù hợp, để dung hòa. Nhưng nếu yêu sai người, chỉ có cách buông tay và kiếm tìm một đối tượng khác”

Sau ly hôn, chồng chị vẫn thường xuyên bày tỏ mong muốn cả hai quay lại để các con có gia đình trọn vẹn và hứa sẽ sửa đổi, nhưng bản thân chị hiểu rõ, nếu chồng chị có thể thay đổi, có lẽ đã không tới bước đường này. Hiện tại chính là cơ hội cho cả hai tìm thấy những mảnh ghép phù hợp hơn.

Lan Ca

0 0 vote
Đánh giá bài viết
Subscribe
Notify of
guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments