“Sống chậm” khó biết bao nhiêu đối với người có cặp giò hay đi đây đi đó như tôi và gia đình tôi. Sống chậm thật khó thích nghi mà giờ chúng tôi lại rất thích. Ban đầu cũng như bao nhiêu người, chúng tôi cảm thấy thật ngột ngạt đến phát khùng, nào là du lịch, cà phê, trà sữa, cà kê với bạn bè… tất cả đều bị dừng lại. 

Song-cham
Năm nay gia đình tôi đã có một cái Tết đầm ấm ở quê ngoại ở Kon Tum

Năm ngoái ngày này, tôi đã bay được 6/22 chuyến bay của cả năm, vẫn đang lượn lờ ở Quảng Châu cùng bạn bè, vẫn đang chuẩn bị rất nhiều các hoạt động và công việc làm ăn của bản thân. Vậy mà năm nay giờ này, tôi đã “tịnh túc” ngồi yên trong nhà vẫn làm việc, chuẩn bị cho nhiều kế hoạch sắp tới của mình, nhưng được thêm thời gian với gia đình.

Vừa là giảng viên của một trường Đại học, vừa kinh doanh online gửi hàng qua nước ngoài, lại là người khá năng động trong nhiều hoạt động và công tác xã hội, lại cực kỳ thích la cà quán cà phê, trà sữa… cùng bạn bè. Chính tôi là người đã tạo nên thói quen xấu cho gia đình, dường như tuần nào, ít nhất cũng 4 lần gia đình tôi sẽ ra ngoài ăn uống và cà phê; đương nhiên tôi lôi theo cả con gái tôi, chưa đầy 4 tuổi nhưng hình như quá rành với quán xá. Một khi đã ra quán xá thì làm gì có định nghĩa học hành gì, mặc dù cũng thấy mình hơi lố, thậm chí là mang cả sách ra quán cho con học, chơi…

Song-cham
Cô con gái nhỏ chưa đầy 4 tuổi bắt đầu thể hiện khả năng nhiếp ảnh của mình…
Song-cham
… Dù bé mới chỉ học lớp mầm nhưng cũng thuộc và viết được từ 1 đến 30, thuộc được hết bảng chữ cái tiếng Việt và bảng phiên âm tiếng Trung

Từ tết đến nay, sau khi nghe dịch ở Vũ Hán, cả gia đình tôi đã bắt đầu thay đổi và tạm bỏ mọi kế hoạch; đầu tiên là chuyến đi nửa vòng đất nước những ngày tết. Thay vì định đi nhiều nơi như Đà Nẵng, Nha Trang thì gia đình tôi chỉ còn về quê ngoại ở Kon Tum, rồi cùng nhau xuống Qui Nhơn và quay lại Đồng Nai. Sau khi bước vào nhà, đồng nghĩa là chúng tôi tự cách ly đến giờ phút này. Hàng ngày nhà tôi đã bỏ hẳn thói quen ra ngoài ăn uống, quên luôn chuyện tối đi cà phê, trà sữa, không còn “ăn xong ai ôm điện thoại người đó”…

Song-cham
Hàng ngày nhà tôi đã bỏ hẳn thói quen ra ngoài ăn uống, quên luôn chuyện tối đi cà phê, trà sữa, không còn “ăn xong ai ôm điện thoại người đó”….

Thay vào đó, chúng tôi bắt đầu tập những thói quen tốt mà trước đó cứ nghĩ sẽ rất khó, không làm được. Vậy mà nàng Corona khó ưa kia đã biến mọi thứ “không thể thành có thể”. Mỗi sáng chỉ còn chồng tôi và chị tôi đi làm, còn trường tôi chỉ dạy online nên giáo viên không phải đến trường. Sáng dậy ai bận việc người đó, tôi bắt đầu làm hoàn thành những kế hoạch trước đó vì bận mà chưa làm được như bày trí lại phòng khách tạo cảm giác thoải mái khi về nhà, đi rửa cuốn album 300 tấm ảnh cho con gái, làm khung ảnh treo cho cả gia đình (dự định của 2 năm về trước mãi chưa có thời gian làm), quét dọn nhà cửa, cùng ông bà làm sủi cảo, trồng hoa chăm bón cây cảnh…

Đặc biệt, buổi tối tôi bắt đầu qui định thời gian dạy học cho con. Nhờ những ngày trốn dịch ở nhà, con gái tôi đang học lớp mầm nhưng cũng thuộc và viết được từ 1 đến 30, thuộc được hết bảng chữ cái tiếng Việt và bảng phiên âm tiếng Trung, đã ít la cà theo mẹ ra quán, đã ít xem điện thoại và ti vi hơn thường ngày, ít bị đau ốm vặt như ho hay viêm họng như những ngày đến trường… Ngoài ra tối đến gia đình tôi tăng cường uống trà, ngắm hoa, xem tivi trên sân thượng cùng gia đình, chuyện mà trước đấy cả năm chắc được mỗi đêm giao thừa.

Song-cham
Tôi đã rửa được cuốn album 300 tấm ảnh cho con gái…
Song-cham
… làm khung ảnh treo cho cả gia đình, những việc mà dự định của 2 năm về trước mãi chưa có thời gian làm

Tuy kinh tế bị ảnh hưởng rất nhiều, nhưng chúng tôi cũng giảm được khá nhiều các khoản chi tiêu, đặc biệt là du lịch. Chúng tôi cũng nhận ra rằng gia đình mình đã sống hơi lệch, ăn chơi quá nhiều, nếu không có mùa cách ly chắc còn lâu mới thay đổi được. Cũng từ đây trở đi, xin đừng lấy lý do là bận rộn, hay khó khăn ra nói với người nhà nữa nhé, vì cuộc sống không đợi bất cứ ai, hôm nay không sống vì gia đình thì đợi đến khi nào?

Chính những ngày nghỉ này, gia đình tôi đã nhận ra thời gian và sự quan tâm thường ngày chúng ta dành cho nhau quá ít, chăm chút cho căn nhà luôn nằm trong chữ hẹn đại loại như “hôm nào rảnh đã…”, “đợi nghỉ lễ rảnh đã…”, “giờ không rảnh đâu…”…

Song-cham
Buổi tối chúng bắt đầu qui định thời gian dạy học cho con và tăng thêm tình cảm gia đình vốn đã bị bỏ quên vì bận rộn

Gia đình tôi quyết định sẽ duy trì cuộc sống “chậm” mà “trọn vẹn” này, ít nhất giữ được 60% sau khi hết dịch. Chúng tôi sẽ bỏ đi những thói quen xấu, sẽ tiếp tục phát huy những thói quen tốt đã học được trong mùa nghỉ dịch, đặc biệt vẫn là sự quan tâm chăm chút cho gia đình và giáo dục con cái.

Tôi và ông xã đã có kế hoạch sau dịch sẽ mở công ty, và có hướng kinh doanh mới, sao cho hiệu quả hơn hiện tại, mà có nhiều thời gian hơn dành cho gia đình. Không lấy lý do bận rộn mà cản đường đi của con nữa.

NGUYỄN THỊ HOÀNG OANH (Biên Hòa, Đồng Nai)


BEAUTYLIFE CHÍNH THỨC PHÁT ĐỘNG CUỘC THI VIẾT “NHẬT KÝ 15 NGÀY SỐNG CHẬM”  TỪ NGÀY 1-4 ĐẾN HẾT NGÀY 30-4-2020

Beautylife chính thức phát động cuộc thi viết “Nhật ký 15 ngày sống chậm” với những câu chuyện, mẩu chuyện, đoạn văn, hình ảnh ngộ nghĩnh về những gì bạn đã trải qua, là góc nhìn của bạn trong những ngày nghỉ dịch covid-19, đó cũng có thể là suy ngẫm, chiêm nghiệm của riêng bạn khi thực hiện “cách ly xã hội”.

Bài viết của bạn có thể lan tỏa sự tích cực đến cộng đồng và đặc biệt là may mắn nhận được những giải thưởng hấp dẫn từ BTC.

Thông tin chi tiết tại: https://beautylifevn.vn/UserClient/Rules

0 0 votes
Đánh giá bài viết
Subscribe
Notify of
guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments