Năm tôi lên 5, nhà tôi đi kinh tế mới từ Quảng Ngãi vào Lâm Đồng. Vì không thuộc diện di dân mà tự đi nên chuyến di cư của nhà tôi cũng trải qua muôn vàn vất vả. Ngày đó xe đường dài rất hiếm. Khó khăn lắm mẹ và hai chị em tôi mới xin quá giang được trong thùng xe “Ba Lua” cho hành trình dài này. Thùng xe chất đầy hàng, chúng tôi phải len lỏi trong các góc còn lại của nó cho quảng đường dài bảy tám trăm cây số. Ba tôi phải ở lại bàn giao công việc và đi sau.

Ba mẹ con dừng chân tại vùng đất đỏ Di Linh màu mỡ chỉ có lèo tèo vài ba căn nhà. Đây là sự lựa chọn của ba tôi sau khi thấy ở quê làm ruộng quá khổ mà thu nhập thì chẳng bao nhiêu, tương lai mịt mờ. Ba tôi nói rằng, nếu ngày ấy nhà mình không đi thì chắc giờ này nhà mình cũng chỉ đủ ăn đủ mặc. Nơi ấy hoang sơ đến độ thú rừng còn lảng vảng trong vườn cà phê nhà dân. Ngày ấy chuyện đi lượm cà phê chồn là hết sức bình thường. Những anh chồn hoang vào vườn lựa những trái chín mọng nhất để ăn và thải trả lại cho vườn những gì không tiêu hoá được. Tuy nhiên cái thời ăn không đủ no ấy thì người ta không quan tâm đến giá trị của nó như bây giờ.

Nguoi-thay-dau-tien-01
Hình hai chị em ngày mới vào Di Linh

Mẹ tôi là người phụ nữ mạnh mẽ và tháo vát. Mẹ đã từng đi buôn nuôi một bầy em năm sáu đứa từ lúc mười hai mười ba tuổi thời loạn lạc nên chuyện mưu sinh ở vùng đất hứa này không có gì là khó khăn đối với mẹ. Nơi tôi ở dân tộc K’Ho chiếm đa số. Mẹ thấy ngay cơ hội ra chợ huyện hay đi những chợ lớn xa hơn mua hàng về “đổi thượng”. Đó là hình thức đổi đồ ăn và hàng tiêu dùng cho người K’Ho và lấy gạo hoặc cà phê về bán lại. Thỉnh thoảng, con bé năm sáu tuổi như tôi được theo mẹ đu hết làng này đến buôn kia với chiếc gùi trên vai. Nhờ vậy tôi cũng học được bì bỏm vài ba tiếng của dân tộc đồng bào. Mẹ tôi uy tín đến độ về sau có thêm người vào làng bắt chước đổi họ vẫn khăng khăng để dành cho chị S.

Vì không có ai trông nom hai chị em tôi nên mỗi ngày ba mẹ đi mưu sinh chúng tôi đều bị nhốt trong nhà cho an toàn. Chúng tôi chỉ được phép mở một cửa sổ để giao tiếp với thế giới bên ngoài kèm lời dặn dò trước khi đi làm của ba mẹ là nội bất xuất, ngoại bất nhập. Tuy nhiên, với bản tính ương ngạnh của tôi thì thỉnh thoảng tôi vẫn nhảy cửa sổ ra ngoài chơi và không quên canh giờ quay về nhảy ngược vô nhà để làm một đứa con ngoan ngoãn.

Vài tháng sau ba tôi vào và xin được việc bán xăng dầu cho một xí nghiệp nhà nước. Sau giờ làm, lúc nào ba cũng xách theo cái giỏ để hốt phân trâu trên đường về để bón cho vườn nhà vì nhà ko có tiền mua phân. Những ngày rảnh rỗi, ba mẹ lại đi kiếm việc làm công cho người ta hoặc đi mót khoai, mót bắp, việc gì cũng làm miễn sao có tiền lo cho hai con ăn học. Chẳng bao lâu sau, ba mẹ tôi là người đầu tiên mở đại lý thu mua cà phê, phân bón và xăng dầu tại khu vực sau thời gian tích cóp và làm quên ngày quên đêm.

Vì mải làm ăn buôn bán nên chuyện nhà hầu hết đặt vào vai đứa con gái lớn là tôi. Học lớp bốn, tôi đã có thể quán xuyến hết việc cơm nước trong gia đình kèm nuôi một bầy heo. Nếu tuổi thơ của các bạn cùng lứa rất nhẹ nhàng chỉ chơi và học thì tuổi thơ của tôi thú vị hơn rất nhiều. Ngoài đảm đương việc nhà tôi còn phụ ba mẹ đi hết làng trên xóm dưới đi mua cà phê, nhờ đó tôi rất mạnh dạn và hoạt bát. Tôi học được kỹ năng kinh doanh từ đó. Cái mà giúp ích rất nhiều cho cuộc sống sau này của tôi nơi Sai gòn đô hội. Thú vui mà tôi thích nhất trong những lúc được tự do là ra vườn đuổi bắt dế, cào cào, châu chấu và trèo cây hái trái. Tôi có thể vắt vẻo cả ngày trên các cành cây để chơi hay ăn khám mít mà không chán. Đỉnh cao của việc leo trèo này là tôi đã từng gãy một cánh tay trong một lần té vì trèo cây.

Đến năm lớp tám tôi đã là một tay buôn thuần thục, có thể thay mẹ làm công việc ấy khi mẹ bận. Tôi mạnh mẽ như một thằng con trai, đến độ con trai trong xóm đó ai cũng nể mặt tôi. Tôi còn nhớ rất rõ trong một lần nhóm bạn thân hỏi nhau về ước mơ sau này làm gì tôi không ngần ngại trả lời là trở thành Business women. Ở cái tuổi ăn tuổi lớn đó tôi đã nhận ra rằng trong cuộc sống nếu mình biết thích nghi thì ở đâu mình cũng tồn tại và phát triển được. Tôi còn được ba tôi dạy rằng: “Trong cuộc sống không được than nghèo, than khổ vì nếu than thì nó sẽ mãi đi theo mình” – bài học đầu tiên về tư duy tích cực.

Tôi không được ba mẹ ôm ấp vỗ về nhiều như những đứa trẻ cùng lứa, ngược lại còn bị đòn roi hơi bị nhiều. Thực tình là cho đến giờ tôi không cổ vũ cho việc này tuy nhiên có một việc mà tôi phải nhớ và biết ơn ba mẹ vì sự khắt khe đó. Đó là trong một lần chơi cùng đám bạn, tôi bị tụi nó méc mẹ oan một việc tôi không làm. Mẹ tôi sau khi lôi tôi về hỏi rõ ngọn ngành xong xách tôi ra đánh một trận dù biết tôi không có lỗi vì lý do không biết chọn bạn mà chơi – bài học về cách nhìn người.

Nguoi-thay-dau-tien-02
Mẹ tôi ngày trẻ

Đa số người Việt Nam dạy con theo cách bảo bọc thì ba mẹ tôi ngược lại. Là con gái, tôi được ba mẹ cho đi học võ từ năm mười ba tuổi để tự bảo vệ mình. Mẹ còn nói rằng nếu con trai thì không cần học nhưng con gái phải học. Mười bốn tuổi, tôi và em gái có một chuyến đi xa bảy ngày đầu tiên trong đời mà không có ba mẹ hay người thân nào bên cạnh mà chỉ cùng đi với những người bạn cùng buôn với ba mẹ. Chuyến đi nhớ đời ấy là bước đệm lớn để sau này tôi tự tin tung hoành khắp năm châu bốn bể mà không e ngại điều gì.

Dù khắt khe và không có nhiều thời gian cho con nhưng bù lại ba mẹ không bao giờ để chúng tôi thiếu thốn về vật chất và luôn bên cạnh động viên những lúc tôi cần. Năm đầu tiên tôi trượt đại học, mẹ không nói gì chỉ lẳng lặng viết cho tôi một lá thư rằng con đừng buồn, không học đại học được thì học nghề, học gì cũng được miễn sau này có ích cho xã hội. Bên cạnh đó ba mẹ rất tôn trọng sự tự do lựa chọn tương lai của con cái. Khi tôi ra trường, ba mẹ đã sắp xếp cho tôi một công việc mà nhiều người thèm muốn ở đài truyền hình tỉnh nhưng tôi quyết định không về vì lý do “tính con thẳng lắm, không quen nịnh nọt và bè phái, con không phù hợp với môi trường đó đâu, hãy để con tự bươn chải công việc con thích ở đất Sài Gòn”. Nghe vậy, ba mẹ không nói gì chỉ lo đi xin lỗi người mình đã nhờ vả.

Nguoi-thay-dau-tien-03
Gia đình trong một chuyến đi chơi ở Ninh Chữ

Về sau, tôi lập gia đình ở Sài gòn và trở thành một doanh nhân. Những bài học đầu đời từ ba mẹ và gia đình đã cho tôi những tố chất giúp tôi thành công trong cuộc sống. Tôi chưa từng nói lời tri ân ba mẹ mà chỉ cố sống sao cho ba mẹ hãnh diện về mình. Thỉnh thoảng đưa ba mẹ đi chơi những nơi ba mẹ thích và ngày ngày cầu nguyện cho bạ mẹ được bình an và vui vẻ dù tận đáy lòng tôi muốn nói ra điều này nhiều lắm. Tôi không nói được có lẽ cũng vì một phần ảnh hưởng đến cách giáo dục ngày xưa của ba mẹ, đó là thể hiện tình thương bằng việc làm chứ không qua lời nói. Thôi thì qua bài viết này tôi nói vậy, nếu hữu duyên ba mẹ sẽ đọc được. “Con cảm ơn ba mẹ, ba mẹ không những là người sinh thành nuôi nấng con mà còn là những người thầy đầu tiên của con nữa. Thành công của con hôm nay có đóng góp một phần không nhỏ của ba mẹ. Thương ba mẹ nhiều!”

         Sài gòn ngày 6-4-2020
Hà Yến

BEAUTYLIFE PHÁT ĐỘNG CUỘC THI “VIẾT VỀ GIA ĐÌNH VIỆT NAM” VỚI CHỦ ĐỀ: “GIA ĐÌNH CỦA TÔI 2020”

Thời gian: Từ 20/5/2020 – 20/06/2020

Nhân kỷ niệm 19 năm Ngày Gia đình Việt Nam (28/6/2001 – 28/6/2020), Tạp chí Beautylife phát động cuộc thi “Viết về Gia đình Việt Nam 2020” với chủ đề: “Gia đình của tôi”. Bên cạnh việc tôn vinh những giá trị văn hóa truyền thống của gia đình Việt Nam, cuộc thi còn là dịp để các thành viên trong gia đình bày tỏ những cảm xúc, suy nghĩ, niềm tin, tình cảm và những mối quan tâm không chỉ ở gia đình mà cả ngoài xã hội. Đặc biệt, không chỉ hướng đến những tổ ấm hạnh phúc, cuộc thi còn là cơ hội để độc giả chia sẻ những câu chuyện về “tổ lạnh”, cuộc hôn nhân không may mắn, gia đình không trọn vẹn để từ đó rút ra những kinh nghiệm quý báu nhằm gìn giữ hạnh phúc gia đình.

Độc giả dự thi có bài viết được chọn đăng sẽ nhận được nhiều phần quà giá trị từ BTC

Thông tin chi tiết tại: https://bit.ly/2Zp9drW

0 0 vote
Đánh giá bài viết
Subscribe
Notify of
guest
2 Bình luận
Newest
Oldest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments
Thím Dân
Thím Dân
10 months ago

Không ở đâu dạy cho ta tốt bằng chính cha mẹ mình, cảm ơn tác giả.

Thảo
Thảo
10 months ago

Bài viết xúc động quá