Thật may mắn cho những ai có được một gia đình trọn vẹn và hạnh phúc.

Tôi cũng từng may mắn khi tôi còn rất nhỏ.

Hơn ba mươi năm đã trôi qua mà cảm giác bàn tay mẹ mát lạnh, hơi ram ráp xoa lưng đưa tôi vào giấc ngủ trong tiếng hát ru ngọt ngào, trong làn gió thoảng nhẹ từ quạt giấy trên tay ba vẫn làm tim tôi ấm áp.

Cũng ngần ấy thời gian đã trôi qua, nhưng niềm sung sướng trẻ thơ khi cả gia đình bốn người đi về quê trên chiếc honda dame màu xanh vẫn lâng lâng trong dạ. Chặng đường không quá xa, cô bé ngày đó vẫn thấy ê ẩm vì hết nghiêng trái rồi nghiêng phải để không chắn tầm quan sát của ba đang lái xe.

Ba cực kỳ cẩn thận, tỉ mỉ, ngăn nắp và khéo tay: những đồ gỗ trong nhà ba đều đẽo mộng chứ không dùng đinh để đóng; những tờ báo đọc xong được ba xếp phẳng phiu, ngay ngắn thành chồng y như từ nhà in mới ra; sợ con gái đeo cặp nặng, ba đã làm chiếc giỏ xe đạp độc nhất vô nhị theo ni cái cặp dựng đứng chứ không dùng giỏ xe có sẵn rộng thênh thang dễ làm chao đảo tay lái còn yếu của con; cái giá vẽ của cô giáo con chỉ thèm thuồng về tả lại cũng được ba mày mò làm ngay; đến cái công tắc đèn ba cũng làm thêm gắn dưới đầu giường – tiện lợi cho đứa hay đọc sách khuya mà lười đứng lên tắt. Ba ít nói, nhưng chìu con số một, cứ đến cuối tuần tôi lại được ba mua cho một quyển truyện tranh quý giá mà tôi vẫn giữ đến hôm nay, dù mọi trang giấy đều ngả màu và ẩm mốc mùi thời gian.

Nhung-manh-vo-hanh-phuc-02

Ngày tết đến, nếu đêm ba mươi là nỗi ám ảnh hãi hùng với tiếng pháo đua nhau nổ ầm trời, với khói pháo mịt mù từ chung cư bảy tầng bên cạnh thì sáng mùng một lại là khoảnh khắc tươi đẹp không thể nào quên khi nắng vàng rải nhẹ trên các nẻo đường vắng xe và rực hồng xác pháo. Và rồi tối mùng ba mong chờ đã đến – đó là ngày tựu họp vui vẻ hằng năm của rất đông họ hàng mà tiếng cười rộn vang cứ như còn lan tỏa trong không gian đến tận bây giờ.

Ngày thơ ấu, nỗi sợ lớn nhất của tôi là khi mẹ đi ra Hà Nội giữa mùa mưa bão để chăm cậu ốm, hai bím tóc mẹ tết tôi vẫn giữ nguyên nhiều ngày sau vì sợ nếu tháo ra rồi sẽ không còn được giữ chút gì yêu thương của mẹ. Mẹ rất đẹp, tóc mẹ rất dài, da mẹ rất trắng, mẹ hát rất hay… Tôi chẳng thừa hưởng được chút nào của mẹ, duy chỉ có mái tóc cố nuôi dài mà về sau khi buồn tôi cứ lôi ra tự cầm kéo cắt phăng đi.

Tôi cũng không nhớ rõ câu chuyện trở nên buồn thảm bắt đầu từ khi nào, chỉ nhớ cảm giác bất lực khi không biết chọn ba hay mẹ để đưa thư mời tham gia Đại hội tuyên dương học sinh giỏi, để cuối cùng cô bé lớp Năm ngày ấy là đứa trẻ duy nhất không có người thân cùng đi đến Hội trường Thống Nhất nhận giải thưởng học sinh giỏi Toàn quốc.  Số phận cái bằng khen to vật vã bị giấu sau chậu cây của nhà hàng xóm để người lớn khi mở cửa ra không nhìn thấy.

Những ngày buồn đau nhiều đến mức tôi không thể đếm và không muốn khơi gợi lại. Chị tôi suốt ngày tham gia các sinh hoạt đoàn thể để không phải ở nhà, tôi thì thu mình lại, chỉ học và cô đơn trong thế giới riêng của mình.

Cú sốc đầu đời của tôi là khi tôi rớt vòng hai kỳ thi cấp Thành phố và tuột mất cơ hội thi Toàn quốc năm lớp Chín, mọi thứ như sụp đổ với một đứa mọt sách. Tôi đã lặng lẽ lựa chọn một trường tư thục vốn rất mới mẻ thời bấy giờ để không thấy quê khi học chung bạn cũ. Ba mẹ tin tưởng hoàn toàn nên không bao giờ can thiệp vào chuyện học của tôi. Những “phức tạp” trong môi trường xa lạ ấy làm tôi càng rơi vào khủng hoảng, cho đến một ngày, một thầy giáo nhận ra ba tôi là một người đàn anh trong chiến đấu, và chính thầy đã khích lệ tôi tiếp tục theo đuổi môn chuyên của mình, dù bị mai một nhưng chưa hề thui chột đi. Trong đầu tôi khi đó đã quyết tâm làm lại từ đầu, trở về trường công lập, dù chỉ được nhận vào hệ B. Đứa con gái của một anh bộ đội từng tham gia trong cả hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ đã lội ngược dòng, giành lại niềm tự hào cho gia đình khi đạt giải Toàn quốc lớp Mười hai. Trong sâu thẳm, tôi lờ mờ nhận ra nền tảng gia đình ảnh hưởng vào tính cách, số phận chúng ta- như dòng máu chảy, không có gì thay đổi được.

Thế nhưng, không phải thứ mất đi, cố gắng đều sẽ tìm lại được. Khi vào Đại học, tôi lựa chọn đi học xa nhà, đơn giản chỉ là sự giải thoát khỏi những muộn phiền, ức chế trong gia đình. Gần năm năm, khung trời tự do và lãng mạn đã thỏa mãn cái tôi bị kìm nén, đã mang đến bao nhiêu niềm vui bè bạn trải dài khắp đất nước, những điều thú vị và tuyệt vời mà tôi-khi- xưa câm lặng trong xó nhà chưa từng nhận ra. Đôi lúc thoáng xúc động khi nhận được bưu phẩm với những thứ thân thuộc ở nhà mà hiếm có nơi đây, hay nôn nóng chờ nghe giọng ba, nghe tin nhà, cũng thấy háo hức khi hai lần mỗi năm được trở về chốn cũ. Nhưng tôi vẫn tha thiết ở thành phố lạ hơn, vì trốn tránh được ký ức buồn và giả ngây ngô quên hiện tại khổ đau.

Tính từ ngày tôi học xong đến khi ba ngã bệnh chỉ tròn 2 tháng. Trước đó ba vẫn hiền hòa đi công chứng giấy tờ làm hồ sơ xin việc cho con. Trước đó, cả gia đình mình, có thêm thằng cháu ngoại mũm mĩm mà ba rất mực tự hào, yêu quý, đã đi Cần Giờ cùng nhau. Làm sao quên ánh mắt ưu tư, xa vắng của người chiến sỹ đặc công năm xưa dõi nhìn ra cửa biển! Làm sao quên niềm vui bất tận đã lâu lắm rồi mới hiện hữu gần đến thế trong gia đình mình khi chiếc tắc ráng rẽ nước luồn lách qua rừng đước!

Thế mà ba bị đột quỵ rồi cấm khẩu luôn suốt hai năm. Bao nhiêu điều con chưa kịp hỏi mà ba chẳng thể trả lời. Chỉ một lần duy nhất ba kể chuyện chiến tranh khi con dẫn bạn về nhà thời đại học, sao con không vượt qua được những thứ vô nghĩa để có thể một lần nữa nhìn thấy ánh mắt ba rạng ngời, lấp lánh nhắc về ngày cũ?

Vậy nên niềm vui chắt chiu còn lại là những lúc con lên thăm ba nằm viện, là khi con được ngồi bóp tay cho ba, khi con được hát những bài kháng chiến cho ba nghe, cả khi con bóp ống cháo truyền cho ba ăn qua ống sonde nữa.

Ngày đám cưới con ba không có mặt, ba đã hôn mê, nhưng con đoan chắc khi con đến kể cho ba nghe, giọt nước mắt hạnh phúc của ba đã lăn ra từ khóe mắt.

Đêm ba mất, hai chị em không thể khóc, chở nhau ra bến thuyền tìm mua trứng và chuối xanh về cúng. Nhắm mắt lại con vẫn hình dung ra cảnh đó, hai chị em giữa khuya sài gòn với trái tim thắt nghẹn đến bây giờ.

Mười lăm năm – đã quá dài cho một nỗi đau, nhưng nào ai có thể lãng quên sự mất mát người thân. Suốt những năm tháng đó, chỉ cần nhắc đến ba là nước mắt tôi tự nhiên rơi xuống, vì có quá nhiều tiếc nuối. Giá như ngày đó tôi không ích kỷ, tôi đã không chọn trường xa đến vậy để mất đi năm năm quý giá được ở bên ba. Giá như còn có thời gian để ba đi thăm Điện Biên Phủ, tôi có thêm thời gian để dẫn ba đi du lịch nhiều nơi vì cả cuộc đời, ngoài chiến đấu và làm việc, ba chưa từng được hưởng.  Giá như thế hệ chúng tôi có internet và kiến thức tốt hơn, nền y học hiện đại hơn thì có lẽ bệnh tình của ba, và cả tâm bệnh của mẹ đã có thể giảm nhẹ, để gia đình tôi được kéo dài hơn sự trọn vẹn.

Nhung-manh-vo-hanh-phuc-01

Cái đèn sưởi điện bằng lon sữa Guigoz ba khéo léo khoan hình hoa văn rất đẹp đã lạc mất, nhưng những bức thư ba gửi dặn dò cô sinh viên năm nhất ngày ấy vẫn còn. Nét chữ cứng cáp, ngay thẳng như con người ba liêm khiết, chính trực tôi sẽ giữ mãi bên mình. Làm con ba không một chút áp lực, không mảy may thiếu hụt tình thương dù ba sinh ra tôi lúc ba đã 52 tuổi. Tôi học được bài học từ ba là không cần nói ra lời, hãy lặng im trao đi yêu thương, đến lúc nào đó nhiều giá trị trân quý sẽ quay về.

Thứ quan trọng nhất ba để lại không phải là cái nhà thừa kế nằm ở trung tâm, mà là trách nhiệm gắn kết giữa các thành viên sau khi ba ra đi. Mất quá nhiều thứ, trong đó có thời gian, tôi mới nghiệm ra điều đó.

Giông bão ập đến khi mẹ suy sụp sau khi ba mất, cả về thể xác lẫn tinh thần. Với tính khí của mẹ, hai chị em tôi không ai đến gần được mẹ, mẹ càng bị hoang tưởng nặng hơn, lang thang như kẻ không nhà và xa lánh người thân. Đau khổ cứ kéo dài miên man, còn vô vọng và bế tắc hơn lúc nhìn ba không thể phục hồi trên giường bệnh.  Hai chị em tôi có gia đình riêng, nhưng một góc trong tâm hồn chúng tôi bất lực trước đổ vỡ, nhất là tôi, buông xuôi mọi thứ và để cuộc đời mình lầm lũi trôi theo ngày tháng.

Hơn mười năm đó, điều duy nhất an ủi tôi là có nhiều thời gian chăm sóc các con tôi. Thật hạnh phúc khi có một hình tượng tuyệt vời để dạy dỗ con cái theo gương ông ngoại sống thành người tử tế. Con tôi được quyền sống theo nguyện vọng, chính kiến của mình, có người mẹ bên cạnh tuy không giỏi giang, thành đạt nhưng sẵn lòng lắng nghe và yêu thương, không áp đặt thành tích hay mục tiêu xa vời nào. Đi quá nửa đời người, tôi nhận ra hạnh phúc không phụ thuộc vào hào quang của danh vọng hay của cải, hạnh phúc chỉ đơn giản là sự yên vui, tự tại trong lòng, là mái nhà để được trở về, là vòng tay ấm áp giang rộng yêu thương chờ đón ta bất cứ lúc nào, là hai tiếng “gia đình” thiêng liêng mà gần gũi.

Ngôi nhà cũ của gia đình tôi được đập ra xây lại, với nhiều ước vọng, mạo hiểm, niềm tin. Lúc sinh thời, ba cũng từng phác thảo sơ đồ xây dựng, tôi chỉ muốn thực hiện di nguyện của ba và kịp mang đến niềm vui cuối đời cho mẹ. Nào ngờ, ba năm sau đó là đỉnh điểm của nước mắt, oán giận và từ bỏ. Giữa kỳ vọng của con người, có nhiều thứ mạnh mẽ hơn chi phối, phá hủy những giấc mơ, nhất là khi sự liên kết của sợi dây tình thân bị dùng làm vũ khí của sĩ diện, lòng vị kỷ.

Đôi khi tôi tự hỏi, có đáng không để níu kéo những mảnh vỡ của chiếc bình pha lê đã bể. Một gia đình đã tan tác, thì những  giá trị mơ hồ của ký ức, của niềm tin còn đáng để bấu víu hay không. Đám cưới của hai chị em tôi đều thiếu mẹ hoặc ba, một bức tranh không thể hoàn thành nếu thiếu đi dù chỉ một miếng ghép. Một bàn tay không thể vỗ nên tiếng kêu. Một bên cố gắng xoay chuyển tình thế, một bên thờ ơ đứng khoanh tay thì mãi mãi sẽ không có kết quả tốt đẹp. Sự thật là tôi đã buông tay trong một khoảng thời gian không còn sức chịu đựng.

Nhưng máu vẫn chảy trong huyết quản.

Có lẽ đến lúc chúng tôi đều nhận ra không còn nhiều thời gian cho bất cứ ai và bất cứ điều gì. Dù là mảnh vỡ, thì đó vẫn từng là một phần của hạnh phúc.

Để ngồi lại với nhau là một điều khó khăn, để làm cùng nhau khi khác nhau về ý tưởng, quan niệm là chuyện phức tạp, để tiếp tục cùng nhau đi tiếp chặng đường dài càng là điều mộng tưởng. Nhưng chúng tôi cứ đi thôi, không thể vì gian nan mà chưa bước đã thoái lui. Chẳng ai muốn làm dã tràng xe cát, nhưng hãy thắp lên hy vọng rằng những ngọt ngào bé nhỏ sẽ xóa dần đi những đắng cay, niềm vui mỗi ngày sẽ lấp đầy những buồn đau quá khứ.

Nhung-manh-vo-hanh-phuc-03

Tôi có một thói quen mười lăm năm nay, mỗi lúc quá mệt mỏi và bế tắc, tôi thường ngước lên nhìn trời cao, thường nỗi cô dơn sẽ đến vào ban đêm, khi không còn mặt trời gay gắt, tôi sẽ tâm sự với những đám mây như thể được nói chuyện với ba. Tôi không có đạo, không có đức tin, nhưng trong trái tim yếu đuối của tôi, sâu sắc nỗi khát khao: sự thiêng liêng của tình cảm gia đình ruột thịt sẽ hàn gắn được mọi mảnh vỡ.

Nếu ba ngày đó buông tay khi mẹ phát bệnh, sẽ không chắc có chúng tôi cứng cáp ngày hôm nay. Nếu không trải qua mọi dằn vặt, oán hờn, đau khổ, chắc gì chúng tôi biết trân trọng những gì mình đang có?

May mắn cho những ai được sống bình yên trong gia đình tràn ngập tình yêu thương.

Nhưng cũng may mắn cho những ai đã từng được yêu, từng nếm trải buồn thương, để mạnh mẽ hơn mà giữ gìn những mảnh vỡ của hạnh phúc.

Cảm ơn ba đã làm ba của con! Cảm ơn gia đình tôi – những ngày hạnh phúc đã qua và đang chờ đón.

Nguyễn Thị Thu Lợi (TP. HCM)

BEAUTYLIFE PHÁT ĐỘNG CUỘC THI “VIẾT VỀ GIA ĐÌNH VIỆT NAM” VỚI CHỦ ĐỀ: “GIA ĐÌNH CỦA TÔI 2020”

Thời gian: Từ 20/5/2020 – 20/06/2020

Nhân kỷ niệm 19 năm Ngày Gia đình Việt Nam (28/6/2001 – 28/6/2020), Tạp chí Beautylife phát động cuộc thi “Viết về Gia đình Việt Nam 2020” với chủ đề: “Gia đình của tôi”. Bên cạnh việc tôn vinh những giá trị văn hóa truyền thống của gia đình Việt Nam, cuộc thi còn là dịp để các thành viên trong gia đình bày tỏ những cảm xúc, suy nghĩ, niềm tin, tình cảm và những mối quan tâm không chỉ ở gia đình mà cả ngoài xã hội. Đặc biệt, không chỉ hướng đến những tổ ấm hạnh phúc, cuộc thi còn là cơ hội để độc giả chia sẻ những câu chuyện về “tổ lạnh”, cuộc hôn nhân không may mắn, gia đình không trọn vẹn để từ đó rút ra những kinh nghiệm quý báu nhằm gìn giữ hạnh phúc gia đình.

Độc giả dự thi có bài viết được chọn đăng sẽ nhận được nhiều phần quà giá trị từ BTC

Thông tin chi tiết tại: https://bit.ly/2Zp9drW

0 0 votes
Đánh giá bài viết
Subscribe
Notify of
guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments