Nhìn anh hai nằm trên giường bệnh đôi mắt nhắm nghiền chìm trong giấc ngủ sau khi bác sĩ chọc dò tủy sống mà tôi thấy thương anh vô cùng. Chỉ mới một tuần thôi tóc anh đã bạc rất nhiều dù chỉ mới ngoài bốn mươi, tôi hiểu anh đang lo lắng vì căn bệnh thì ít mà lo cho vợ con anh thì nhiều. Anh luôn vậy, lúc nào cũng lo lắng suy nghĩ trước sau cho người thân còn hơn cả bản thân mình. Anh hơn tôi mười tám tuổi, thời gian sống cạnh anh cũng không nhiều nhưng vì cách sống chuẩn mực của anh làm đứa em như tôi ngưỡng mộ kèm theo sự kính nể vô cùng lớn.

Nguoi-anh-trai-nghi-luc-cua-toi-01
Ảnh minh họa

Cuộc đời anh đến lúc này gắn liền với hai chữ “trách nhiệm”, trách nhiệm từ khi mới sinh ra đã là con trai trưởng trong dòng họ nội, dĩ nhiên là một người con miền trung thì cái trách nhiệm này thật sự vô cùng nặng nề. Từ nhỏ anh đã phải vừa học vừa phụ giúp mẹ bán quán, thời đó bán xăng còn bị cấm nên có lần nghe công an tới anh xách cái can xăng nặng 20 lít chạy thật nhanh. Lúc đó anh mới mười mấy tuổi ốm yếu gầy gò nên dùng hết sức để vác rồi gấp quá lại bị té trẹo tay nên giờ chỗ tay ấy vẫn còn dấu vết bị tật. Đêm đêm anh cùng với đám trẻ con đi hốt trộm xác mía ở nhà máy đường, phải đợi ban đêm mới dám đi sợ người ta bắt lại cái nghèo cái đói quay quắt, đến xác mía để nấu bếp cũng phải lén lút trộm về. Ở cái thời bao cấp nhà nghèo không có tiền đi chợ mua thức ăn anh đã phải dậy từ bốn, năm giờ sáng đi đặt lờ ở mấy con rạch nhỏ để cả nhà có con cá con tép ăn. Hôm nào may mắn được con lươn con rắn mẹ tôi lại kêu người đến mua đổi lấy tiền đong gạo, chúng tôi lớn lên nheo nhóc ngoài sự tảo tần của ba mẹ còn có sự vất vả không lời nào kể xiết công lao của anh.

Sống trong cảnh cơ cực nhưng anh tôi học rất giỏi còn được chọn vào đội tuyển học sinh giỏi của trường, sáng đạp xe đi, trưa đạp xe về mà nhà cách trường mười hai cây số nên hôm nào ngược gió anh đạp xe về áo trắng cũ ướt đẫm mồ hôi nhìn đến tội. Chiều đi làm cỏ ngoài đồng, nhà tôi chỉ có vài công ruộng nhỏ nhưng cỏ thì mọc quanh năm suốt tháng không có tiền mua thuốc xịt nên ngày nào anh cũng phải ra đó làm đến chiều chạng vạng mới về. Tối đến anh ngồi trên chiếc giường tre nhỏ thức canh quán, bàn học là miếng gỗ kê tạm bên chiếc đèn dầu leo lét… Ấy thế mà năm nào anh cũng là học sinh giỏi nhất nhì lớp.

Nguoi-anh-trai-nghi-luc-cua-toi-02
Ảnh minh họa

Dù nhà nghèo nhưng anh vô cùng tự trọng bạn bè biết hay mua tặng đồ ăn nhưng anh nhất quyết không lấy, anh không muốn người ta thương hại mình, anh muốn mọi người nhìn thấy sự nỗ lực của anh thôi. Cứ miệt mài như con ong chăm chỉ ngày anh nhận kết quả đậu đại học anh đã chạy về nhà báo cho ba mẹ, mắt anh bừng lên những hy vọng lớn lao về tương lai, nhưng cũng thoáng buồn vì không biết ba mẹ có đủ tiền lo cho mình học ở thành phố đắt đỏ hay không. Thật may mẹ tôi là người luôn lấy việc học của con cái làm đầu nên dù lúc đó ba tôi mới phát bệnh chữa trị tốn kém vô cùng nhưng mẹ vẫn quyết tâm vay mượn cho anh đi học.

Năm anh vào đại học là ngày tôi ra đời, anh bắt xe đò đi hơn mười tiếng mới về tới nhà. Thời đó đường sá khó khăn còn nhiều phà nhiều đò cách trở nhưng vì nôn nóng muốn thấy mặt em mà anh không ngại xa xôi nhịn ăn để có tiền về dù anh say xe rất dữ. Về tới nhà lúc nửa đêm không muốn đánh thức mọi người dậy nên anh nằm luôn ngoài quán để ngủ sáng dậy mới vào nhìn tôi. Anh mân mê bàn tay bé xíu của tôi bảo mai này em lớn em ngoan anh sẽ dẫn em đi chơi nhé, sau này nghe kể lại tôi mới thấy thương anh đến thắt lòng. Về nhà phụ mẹ và ăn xong cái tết anh lại tất tả đi nhưng lần này gánh nặng trên vai anh càng nặng nề hơn, sau lưng anh là cả một gia đình với đàn em lít nhít.

Anh cố gắng kiếm thêm tiền để không phải xin mẹ, anh tôi lúc nào cũng vậy như mũi tên luôn hướng về phía mặt trời, cuộc sống đã trui rèn anh trở thành con người cứng cỏi bản lĩnh, không bao giờ buông xuôi hay đầu hàng số phận. Anh chọn ở cùng những bạn học khác trong căn phòng nhỏ chen kín cả chục cái giường hai tầng. Ngoài giờ học anh đi dạy kèm cho các em học sinh ở gần chỗ trọ, chạy bàn cho quán cơm ở gần trường để có thêm thu nhập và cơm ăn mỗi ngày, số tiền kiếm được anh giữ lại trang trải việc học phần dư lại anh gửi về nhà để mẹ lo cho ba đang mắc bệnh gan và mấy đứa em đang tuổi ăn tuổi lớn. Sau này lớn hơn khi nghe kể về quá trình vượt khó của anh tôi không hiểu anh lấy đâu ra nhiều sức lực đến như thế, những gì anh làm đều là nỗ lực đến phi thường trong mắt tôi và những người quen biết anh, cái thời ấy một tuần ba buổi anh đạp xe từ Thủ Đức lên nhà văn hóa Thanh Niên để học thêm tiếng Anh tiếng Pháp ra trường ngoài bằng loại giỏi anh còn thông thạo cả hai ngoại ngữ ấy.

Nhờ sự nỗ lực không ngừng nghỉ anh liên tiếp nhận học bổng của trường Đại Học Sư Phạm Kỹ Thuật TPHCM suốt năm năm đại học, ngày anh ra trường ba mẹ vô cùng hãnh diện khi anh  tốt nghiệp ở vị trí thủ khoa của trường. Nhà trường có mời anh ở lại giảng dạy nhưng vì cuộc sống và trách nhiệm anh chọn ra ngoài làm việc, nhờ bằng kỹ sư và lưu loát ngoại ngữ nên anh được một công ty của Pháp có tiếng lúc bấy giờ nhận vào làm với mức lương rất khá. Nhờ có anh đỡ đần mà ba mẹ tôi đỡ được rất nhiều, ba tôi chữa bệnh thành công chúng tôi bớt khổ hơn thời anh còn ở nhà, tất cả đều nhờ vào những đồng lương anh chắt chiu gửi về.

Nguoi-anh-trai-nghi-luc-cua-toi-03
Ảnh minh họa

Cứ Tết đến chúng tôi mong ngóng từng chuyến xe đợi anh về, anh về đứa nào cũng có quà đứa nào học giỏi anh sẽ thưởng thêm, có anh về ngôi nhà như bừng sáng rộn rã niềm vui. Tuy nhiên, anh cũng nổi tiếng khó tính và nghiêm khắc khi lấy bài vở của từng đứa ra kiểm tra đứa nào làm bài sai sẽ bị anh cốc đầu đau điếng. Tôi là út nên thường được các chị và mẹ cưng chiều nên hầu như chẳng biết làm gì, anh về rèn tôi đâu vào đấy anh bảo anh đi vắng tôi ở nhà phải thay anh đỡ đần ba mẹ và các chị, không được lêu lổng hư người. Nhờ uy nghiêm của anh mà tôi dần bớt tính lười biếng ham chơi hơn và tập trung vào học vì sợ lỡ anh về hỏi đến sẽ bị ăn đòn mà hơn hết là sợ ánh mắt nghiêm nghị của anh.

Sau ba năm ra trường, nhờ chuyên môn tốt công ty đã đưa anh qua Pháp để vừa làm việc vừa học sử dụng kỹ thuật máy móc mới. Anh khiến ba mẹ vô cùng hãnh diện, thời ấy được đi nước ngoài là một điều gì đó rất lớn lao mà những gia đình nghèo như nhà tôi dù có nằm mơ cũng không dám nghĩ đến.

Anh đi gửi thư về cho mẹ để báo công ty mẹ ở Pháp muốn giữ anh lại làm việc nhưng anh từ chối vì anh nghĩ anh đi xa sẽ không lo được cho ba mẹ, cho em út ở quê nhà. Mãi sau này tôi cứ thấy hối tiếc cho anh vì điều đó nếu ở lại có khi tương lai anh còn vươn rất xa và nhiều cơ hội phát triển. Có lần tôi hỏi, anh bảo anh không hề hối tiếc vì nếu ở lại bên đó khoảng cách xa xôi nghìn trùng ba mẹ có chuyện gì làm sao anh về được, các em còn quá nhỏ không ai phụ bảo ban. Anh tôi là vậy lúc nào cũng nghĩ cho người thân trước chứ không màng lợi ích của bản thân mình.

Bốn đứa em lần lượt lớn lên và tất cả đều được anh lo cho từng đứa học hành đến nơi đến chốn. Ba mẹ có chuyện cần về quê anh cũng chu đáo đưa ba mẹ về, khi mẹ đổ bệnh anh không quản ngại đưa mẹ lên các bệnh viện lớn điều trị và chăm lo toàn bộ chi phí đắt đỏ, mỗi lần kể về anh mẹ lúc nào cũng rưng rưng vì thấy mình có lỗi. Sau mười năm đi làm anh cũng hoàn thành điều mà anh hằng mơ ước là xây cho cha mẹ một căn nhà khang trang dù thời điểm đó anh vẫn chưa có tài sản lớn gì cho riêng mình. Sự hy sinh của anh lớn lao quá, nó vượt quá những suy nghĩ tầm thường mà tôi có thể hình dung được về sự hiếu thuận của một người con trai đối với ba mẹ và tình cảm với anh em ruột thịt.

Nguoi-anh-trai-nghi-luc-cua-toi-04
Ảnh minh họa

Đến lúc này anh đã có trong tay một sự nghiệp bao người mơ ước, một cơ ngơi vững chắc và nhất là gia đình riêng viên mãn vô cùng hạnh phúc. Có lẽ anh đã cố gắng quá nhiều nên giờ đây anh đột ngột bị bệnh mà bác sĩ không tìm ra nguyên nhân, bệnh anh không nguy hiểm tính mạng nhưng nó làm anh giảm đi khả năng điều khiển vận động, anh hay nói với mẹ rằng anh đau đầu liên tục, mẹ cũng dặn anh đừng quá sức hãy dành thời gian nghỉ ngơi nhiều hơn nhưng anh làm sao có thể ngừng lại, anh còn có ba mẹ và gia đình nhỏ của anh nữa mà. Vì anh đã quen với vất vả từ thuở nhỏ nên anh không cho phép mình ngơi nghỉ, lúc nào cũng thấy anh miệt mài làm việc chưa bao giờ tôi thấy anh than vãn kêu ca cuộc sống, công việc, con cái cứ cuốn anh đi không ngừng nghỉ.

Nhiều khi tôi nghĩ bâng quơ nếu anh trao cho tôi cái trách nhiệm đó tôi có làm được như anh không?. Tôi biết trước với những gì anh đã làm tôi quá nhỏ bé và không thể nào sánh được. Ngay lúc này vì anh tôi sẵn sàng làm tất cả như cách anh đã sống vì gia đình, tôi muốn cùng anh san sẻ gánh nặng đó, tôi muốn nói với anh rằng: “Em không còn là đứa nhóc mè nheo anh từng món đồ chơi như ngày còn nhỏ, em đã trưởng thành hãy để em được gánh bớt phần nào trách nhiệm với ba mẹ anh cứ tin tưởng em và nghỉ ngơi nhiều hơn”.

Sự nỗ lực không ngừng nghỉ của anh là động lực và kim chỉ nam cho tôi noi theo, anh không chỉ là người anh, người thầy mà còn là người ảnh hưởng sâu sắc đến tính cách và cách nhìn nhận về cuộc sống của tôi. Giữa không gian tĩnh mịch của bệnh viện, tiếng nước biển nhỏ từng giọt rất khẽ tôi nghe anh nói mớ những câu nói không rõ ràng nhưng tôi hiểu anh đang lo sợ. Tôi tự nhủ rằng từ nay tôi sẽ không thờ ơ, không ỷ lại và phó thác mọi thứ cho anh nữa, tôi sẽ san sẻ gánh vác trách nhiệm cho anh để anh có thể tự hào vì em trai của anh đã nên người. Cảm ơn cuộc đời đã cho tôi có một người anh trai tuyệt vời đến thế, cầu mong mọi thứ đều tốt đẹp, cầu mong sức khỏe của anh được bình phục thật tốt, vì anh xứng đáng nhận được những điều tốt lành nhất trong cuộc đời này. Thương anh thật nhiều!

P/S: Anh tôi là một người rất kín kẽ và không thích kể lể về mình tôi xin phép không để hình ảnh của anh lên, bài viết này là lời cảm ơn tận đáy lòng tôi dành cho anh, tôi hy vọng nó giúp cho mọi người cảm thấy ấm áp, tôi muốn nói rằng tình thân gia đình là một điều kì diệu kiếp này được làm em trai của anh tôi thấy mình may mắn và hạnh phúc.

Lê Hoàng Long (TP. HCM)

BEAUTYLIFE PHÁT ĐỘNG CUỘC THI “VIẾT VỀ GIA ĐÌNH VIỆT NAM” VỚI CHỦ ĐỀ: “GIA ĐÌNH CỦA TÔI 2020”

Thời gian: Từ 20/5/2020 – 20/06/2020

Nhân kỷ niệm 19 năm Ngày Gia đình Việt Nam (28/6/2001 – 28/6/2020), Tạp chí Beautylife phát động cuộc thi “Viết về Gia đình Việt Nam 2020” với chủ đề: “Gia đình của tôi”. Bên cạnh việc tôn vinh những giá trị văn hóa truyền thống của gia đình Việt Nam, cuộc thi còn là dịp để các thành viên trong gia đình bày tỏ những cảm xúc, suy nghĩ, niềm tin, tình cảm và những mối quan tâm không chỉ ở gia đình mà cả ngoài xã hội. Đặc biệt, không chỉ hướng đến những tổ ấm hạnh phúc, cuộc thi còn là cơ hội để độc giả chia sẻ những câu chuyện về “tổ lạnh”, cuộc hôn nhân không may mắn, gia đình không trọn vẹn để từ đó rút ra những kinh nghiệm quý báu nhằm gìn giữ hạnh phúc gia đình.

Độc giả dự thi có bài viết được chọn đăng sẽ nhận được nhiều phần quà giá trị từ BTC

Thông tin chi tiết tại: https://bit.ly/2Zp9drW

0 0 votes
Đánh giá bài viết
Subscribe
Notify of
guest
3 Bình luận
Newest
Oldest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments
Thím Dân
Thím Dân
10 months ago

Một bài viết quá cảm động, mong cho anh trai bạn gặp thầy gặp thuốc ❤️

Phan Huỳnh
Phan Huỳnh
10 months ago

Người anh trai của bạn trên đời này chắc không có mấy người đâu nhỉ, đọc mà thấy xúc động và ngưỡng mộ ghê chúc anh trai bạn luôn mạnh khỏe nhé.

Gia Hân
Gia Hân
10 months ago

Bạn có người anh trai tuyệt vời