Mẹ ơi mẹ đã đi xa, lại một mùa vu lan sắp đến, lòng con nhớ mẹ biết bao!

Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê thuộc tỉnh Phú Thọ, nơi có thành phố ngã ba sông mà người ta thường nói thành phố 3 bờ (bé, bụi, bẩn) nhưng đó chỉ là ngày xưa thôi. Ngày nay, thành phố đã có nhiều đổi thay, đô thị loại II, cơ sở hạ tầng được nâng cấp rất nhiều, hệ thống đèn điện, các dãy nhà cao tầng của những hộ kinh doanh như siêu thị, chung cư… mọc lên nhan nhản. Những con đường ngõ xóm ngày xưa là những con đường đất lầy lội sau nhưng trận mưa rào, nhưng nay đã được bê tông hóa, có nơi còn được trải “thảm nhựa”.

Nhà tôi nằm ở ven đê chạy dọc theo con sông Hồng đỏ nặng phù sa, tôi nhớ ngày còn bé, hàng năm cứ vào tháng 7, nước dâng cao lưng đê, người dân thi nhau đi đánh cá, vớt củi, khi nước rút họ lại rủ nhau đi khai hoang đất trồng rau, kéo vó tôm những chỗ nước trũng còn đọng lại. Rồi sau đó những trận sạt lở đất kinh khủng xảy ra, người dân phải đi sơ tán, bờ sông vào gần sát ven đê, nghĩ mà sợ thật. Rồi xã có chủ trương kè lở, công trình ven sông được hoàn tất, cuộc sống mới bắt đầu thay đổi từ đây.

Me-yeu-dau-cua-con-01
Ảnh minh họa

Mẹ tôi là người phụ nữ tần tảo, chịu thương chịu khó. Từ nhỏ mẹ và cậu đã phải đi ở đợ vì ông ngoại bị Tây bắt, bà ngoại mất sớm vì bị hậu sản, một mình mẹ sớm hôm việc đồng áng nuôi em trai ăn học. Khi em trưởng thành giúp đỡ được chị gái thì ông trời thật trớ trêu, lại lấy đi mạng sống của em trai mẹ vì bị bệnh đái tháo đường, còn nỗi đau nào hơn khi những người thân lần lượt ra đi. Còn lại một mình mẹ tôi!

Mẹ lần lượt sinh ra các chị em tôi sau khi kết hôn với bố, bố tôi đi công tác nên thường xuyên vắng nhà, mọi việc nhà cửa và chăm sóc con cái hầu như chỉ mình mẹ. Chị em tôi dần lớn lên và trưởng thành, nhưng với mẹ các con dù trưởng thành đến đâu thì với mẹ các con vẫn còn bé. Nhà nông nhưng mẹ tôi khá sạch sẽ và chu đáo, mẹ kể: “Ngày chúng mày bé, bố mày thì đi làm suốt ngày, tối nhiều hôm phải đi trực, chỉ có mình mẹ lăn lộn với mấy đứa con, việc đồng áng, bãi bờ ngập đầu nhưng đứa nào đứa nấy vẫn sạch tinh, chăn giường không bao giờ có mùi khai, đứa nào lớn lên ở tuổi nào mẹ dạy ở tuổi đó, mẹ dạy nấu cơm, làm dưa cà, dưa cải, dọn dẹp nhà cửa….”. Tôi là chị cả trong gia đình nên thường thức dậy sớm cùng mẹ chuẩn bị bữa ăn sáng trước khi đến trường cho mấy chị em, mẹ bảo bữa sáng rất quan trọng cho cơ thể, không đứa nào được nhịn. Chính vì điều đó mà chị em tôi đứa nào lớn lên cũng có nếp sống giống của mẹ. Mọi người thường trêu chị em tôi: “Hình hài đứa nào cũng giống bố, nhưng nhanh nhẹn không khác gì mẹ”

Ngày tôi ra trường, chưa xin được việc làm, tôi buồn lắm, nhưng lúc nào mẹ cũng động viên tôi: “Thôi không phải buồn, rồi đâu cũng vào đấy, cứ nghỉ ngơi con ạ”. Rồi tôi cũng xin được việc làm ở một trường mầm non gần nhà, tháng đầu nhận lương, tôi sung sướng vô cùng, đồng lương giáo viên hợp đồng tuy ít nhưng đó là niềm tự hào của tôi, mẹ bảo hãy chi tiêu cho hợp lý với đồng lương của mình, nó là mồ hôi nước mắt của chính mình con ạ.

Ngày tháng nhọc nhằn qua đi, cuộc sống sung túc hơn, nhà hàng, siêu thị mọc lên như nấm nhưng mẹ vẫn dạy chị em tôi phải biết tiết kiệm trong chi tiêu, làm gì cũng phải có kế hoạch, biết giúp đỡ những người khó khăn hoạn nạn” Cứu một người phúc đẳng hà sa”, nên làm những việc tích đức cho con cháu sau này.

Rồi mẹ tôi bị bệnh tai biến phải ngồi một chỗ không đi lại được. Thời gian đầu chị em tôi cũng khá vất vả trong việc chăm sóc mẹ. Vì thương các con nên mẹ cứ bảo: “Để yên, mẹ làm được”, cứ như vậy bố và chị em tôi lần lượt thay phiên nhau chăm sóc mẹ, rồi mẹ tôi gắng gượng chống chọi với bệnh tật ròng rã hơn 6 năm trời.

Trời mùa thu đã bớt đi cái nắng nóng của mùa hè, mẹ tôi đã ra đi, gần hai năm trôi qua chúng tôi không có mẹ, nụ cười giọng nói của mẹ vẫn in đậm trong tôi. Từng ấy thời gian nhưng mỗi lần tôi ra thăm nhà ngoại, tôi vẫn hình dung mẹ ngồi ở giường ngóng trông ra phía cổng đợi con cháu đến chơi vào ngày nghỉ, rồi lại hỏi han về công việc, nhà cửa… của các con bằng cái giọng yếu ớt, cứ nghĩ đến nước mắt tôi lại trực trào ra, nhớ mẹ vô cùng.

Mẹ hãy yên nghỉ mẹ nhé, lúc nào chúng con cũng luôn nghĩ về mẹ, người mẹ yêu dấu của chúng con.

“Mẹ ơi con nhớ mẹ nhiều

Mẹ luôn là phật sống của đời con

Mẹ cho con tình yêu cao quý

Mẹ là lý trí của đời con.”

Vu lan nhớ mẹ kính yêu!

Đỗ Thị Vân Anh (Phú Thọ)

BEAUTYLIFE PHÁT ĐỘNG CUỘC THI “VIẾT VỀ GIA ĐÌNH VIỆT NAM” VỚI CHỦ ĐỀ: “GIA ĐÌNH CỦA TÔI 2020”

Thời gian: Từ 20/5/2020 – 20/06/2020

Nhân kỷ niệm 19 năm Ngày Gia đình Việt Nam (28/6/2001 – 28/6/2020), Tạp chí Beautylife phát động cuộc thi “Viết về Gia đình Việt Nam 2020” với chủ đề: “Gia đình của tôi”. Bên cạnh việc tôn vinh những giá trị văn hóa truyền thống của gia đình Việt Nam, cuộc thi còn là dịp để các thành viên trong gia đình bày tỏ những cảm xúc, suy nghĩ, niềm tin, tình cảm và những mối quan tâm không chỉ ở gia đình mà cả ngoài xã hội. Đặc biệt, không chỉ hướng đến những tổ ấm hạnh phúc, cuộc thi còn là cơ hội để độc giả chia sẻ những câu chuyện về “tổ lạnh”, cuộc hôn nhân không may mắn, gia đình không trọn vẹn để từ đó rút ra những kinh nghiệm quý báu nhằm gìn giữ hạnh phúc gia đình.

Độc giả dự thi có bài viết được chọn đăng sẽ nhận được nhiều phần quà giá trị từ BTC

Thông tin chi tiết tại: https://bit.ly/2Zp9drW

0 0 votes
Đánh giá bài viết
Subscribe
Notify of
guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments