Bác sỹ điều trị, bác sỹ trưởng khoa, cha chồng, anh em chồng đều khuyên: “cho chồng về để ấm nhà” nhưng lúc đó đầu óc tôi rỗng tuếch. Tôi sẽ mất chồng, con tôi, đứa nhỏ mới vài tháng, đứa lớn đang học mầm non sẽ không còn được tình thương của cha?

Ky-giay-de-chong-duoc-chet-01
Ảnh minh họa

12 ngày trước đó, chồng tôi nhập viện vì viêm gan siêu vi B bùng phát.

Một ngày trước ngày nhập viện, chồng hỏi: “Nếu anh bệnh nặng thì sao?”. Tôi lúc đó, đang ôm con gái 7 tháng tuổi cười: “Mình có nhà mà, bệnh nặng thì bán nhà, trị bệnh. Trị hết bệnh, hết tiền, thì hai vợ chồng lại kiếm tiền mua nhà. Trị hết tiền mà không hết bệnh thì ôm nhau về xin đất ông bà ở, túc tắc nuôi nhau và trị bệnh tiếp”.

Chồng nhập viện, không có người thân ở Sài Gòn, tôi nhờ hàng xóm trông bé nhỏ. Sáng tôi chở bé lớn đến trường, rồi tạt vào chợ, mua đồ ăn, nấu mang cho chồng. Ở bệnh viện với anh đến giờ bé tan học thì chạy về đón. Tối 3 mẹ con ngủ với nhau. Chồng một mình ở bệnh viện.

1 ngày, 2 ngày, bệnh chồng dù được bác sỹ bảo chỉ cần điều trị từ 7-10 ngày sẽ khỏi nhưng nhìn anh ngày càng yếu, màu da ngày càng vàng. Không yên tâm để anh một mình ở bệnh viện, tôi gọi điện thoại về quê nhờ chị gái lên chăm.

Thằng lớn thân với ba từ nhỏ, cứ đòi lên thăm ba, ngủ cùng ba nhưng sự có mặt của con khiến anh mệt mỏi hơn nên đón con xong, 3 mẹ con ở nhà ăn, ngủ với nhau.

Ngày thứ 3, ngày thứ 4, sức khỏe anh ngày càng yếu mà bé nhỏ, sau vài ngày nhờ hàng xóm chăm giúp, tôi thảng thốt không nhận ra con mình. Bé vốn đã không trắng, người nhỏ xinh như hạt tiêu, cả gương mặt chỉ có cặp mắt là ấn tượng và giờ thì sau thời gian dang nắng, làn da càng đen, tóc tai lùi xùi, không khác những đứa trẻ ăn xin người Khơ mer thường đứng ở các ngã tư.

Tôi thủ thỉ với chồng: “Lo khỏe mà về chăm con chứ e thấy con giống như đứa ăn xin”. Chồng bật cười, hỏi tại sao, tôi kể những điều mình thấy, kể cả việc, cô hàng xóm ôm con đi qua lại giữa nắng.

Ngày thứ 5, sức khỏe chồng càng yếu, da vàng, bụng trướng. Tôi nhất quyết chuyển viện. Và, nếu như ở bệnh viện tuyến quận, các bác sỹ cho biết chồng tôi sẽ khỏe sau 7 ngày điều trị thì đến bệnh viện này, tôi như rơi xuống đáy vực khi bác sỹ ở khoa cấp cứu nói thẳng, nói thật: nh hình không khả quan. Những người bệnh đến mức này thì 80% là không thể chữa trị được”.

Tôi, một người gần như không biết khóc theo lời mọi người, một người “lì””trong rất nhiều trường hợp, một người sĩ diện – nếu có khóc cũng không để ai thấy, rơi nước mắt ngay phòng cấp cứu. Tôi từng thấy nhiều người khóc ở khu cấp cứu, họ gào, họ thét, họ trách trời, trách đất, trách người. Còn tôi, nước mắt rơi như thác nhưng nỗi đau lớn đến mức không thể bật ra bất kỳ âm thanh gì, kể cả một tiếng nấc.

Ky-giay-de-chong-duoc-chet-02
Ảnh minh họa

Rồi chồng chuyển sang phòng hồi sức cấp cứu, mỗi ngày chỉ được thăm 2 lần. Mỗi lần như vậy, đến khoác chiếc áo tiệt trùng để bước vào phòng thăm chồng, tôi cũng cảm thấy mình kiệt sức. Tôi mụ mị bản thân rằng, người đang nằm trên chiếc giường số 3 kìa; bệnh nhân “trong khoa có máy gì chúng tôi đều gắn trên người ảnh” kia; người, mỗi lần bác sỹ điều trị trao đổi về tiến triển bệnh của bệnh nhân với người nhà không phải “Hôm nay, anh ấy bị xuất huyết dạ dày”, “Thận anh ấy hư hết rồi” ,”Gan bệnh nhân bị hoại tử đến 80% rồi”… kia, không phải chồng tôi, không phải ba của hai con tôi, không phải người đàn ông yêu thương gia đình hết mực khiến tất cả bạn bè của tôi phải ghen tị….

Nhưng có trốn, có tự huyễn hoặc bản thân đến đâu thì hiện thực vẫn là hiện thực. Rằng, các bác sỹ đã và đang cố giành anh lại, rằng “chúng tôi luôn mong chờ kỳ tích”. Rằng, tôi vẫn phải sáng sáng, chiều chiều, khoác trên người chiếc áo tiệt trùng, vào nắm tay anh, cười cười, nói nói.

Tôi kể anh nghe chuyện Ice muốn gặp anh; rằng tôi đã kết nối được với người để cho Ice vào trường cấp 1 anh muốn nhưng anh phải khỏe để về làm thủ tục cho con. Tôi kể anh nghe việc con gái 7 tháng hôm trước đã mơ hồ gọi người hàng xóm là ba. Tôi thủ thỉ: “Anh không khỏe lại mà về, thì con gái không nhớ mặt anh và sẽ gọi người khác bằng ba”… Tôi kể rất nhiều, nói rất nhiều. Chuyện vui có, chuyện buồn có. Thỉnh thoảng, tôi nói đùa anh đi làm mệt quá, giả bệnh, trốn sếp.

Những câu chuyện của tôi, ban đầu, anh còn mở mắt nghe, cười, rồi anh trả lời bằng cách lúc lắc tay, đến nháy mắt và khi bác sỹ dán miếng gạc trên mắt để bảo vệ đồng tử đang rất yếu của anh thì anh không còn phản ứng gì với câu chuyện của tôi nữa. Dù vậy, tôi vẫn hít thật mạnh lấy can đảm, bước vào phòng bệnh. Vẫn mỉm cười, vẫn huyên thuyên nói mọi chuyện trên trời dưới đất. Vẫn kể anh lớn thế này, Cherry thế kia, công việc ra sao… Để, sau đó, bước ra khỏi phòng, tôi lại trốn đến một góc, mặc cho những giọt nước mắt rơi. Lúc này, tôi vẫn chưa thể khóc ra tiếng.

Ky-giay-de-chong-duoc-chet-03
Ảnh minh họa

Và sáng nay, đầu óc tôi trống rỗng khi bác sỹ điều trị gặp riêng tôi, bảo: “Anh ấy không thể qua khỏi. Chị nên ký giấy xin xuất viện, đưa anh ấy về cho ấm nhà”. Cả người tôi run lên, tôi không thể ngồi vững trên ghế. Tôi không nhớ mình nghĩ gì, nhưng tôi nhớ, mình đã hỏi đi hỏi lại rất nhiều lần ““Không thể hả chị”? và “Chúng tôi sợ anh ấy không thể qua khỏi đêm nay. Chị không muốn mang anh ấy về để ấm nhà sao?”.

Tôi muốn gào, tôi muốn thét, tôi muốn hét thật to nhưng nỗi đau lớn đến mức chỉ thở cũng thấy khó khăn. Tôi được 2 anh chồng kè 2 bên, “xách” ra ngoài để bàn chuyện.

Tôi hoảng loạn, tôi chông chênh, tôi trống rỗng, tôi ngồi bệt xuống bậc tam cấp trước phòng cấp cứu. Tai tôi ù đi bởi những lời khuyên nên ký đơn xin xuất viện, ký tờ giấy gần như từ chối việc tiếp tục điều trị để được “quyền chết”. “Ký án tử cho chồng”, chỉ nghĩ như thế người tôi đã như không còn sức lực.

Tôi nhìn ba chồng, nhìn anh chồng, nhìn em chồng, nhìn chị gái tôi, tôi nhìn những người đang có mặt ở đó. Tôi muốn, ai cũng được, nếu cảm thấy việc để chồng tôi “không nên điều trị nữa”, “chồng tôi nên về nhà để chết” thì ký đi, tôi không ký. Tôi muốn chồng tôi, tôi muốn một người chồng khỏe mạnh. Tôi muốn con tôi, nhất là đứa bé 7 tháng tuổi được thấy ba, được sống cùng ba, được ba chăm chút như công chúa mỗi ngày. Tôi muốn chồng tôi hướng dẫn cậu con trai 5 tuổi của tôi trở thành một người đàn ông khỏe mạnh. Ai đó cũng được, ai đó, hãy trả chồng cho tôi, trả ba cho hai con tôi.

Không thể khuyên tôi, gia đình chồng tôi xin được ký. “Chỉ chị ấy ký thì mới được. Chị ấy mới sinh, chúng tôi rất sợ cú sốc này sẽ khiến chị trầm cảm“, lời của vị bác sỹ điều trị cứ văng vẳng bên tai. Nó khiến tôi càng đau đớn hơn “ừ, tôi mới sinh, con gái tôi sẽ mồ côi cha, sẽ mang tang trắng khi còn chưa biết gọi ba”.

Tôi xin được phép đến thăm chồng. Phút cuối, các bác sĩ cũng không làm khó. Tôi bảo chồng: “Anh khỏe chưa? Em xin được bác sỹ cho Ice vào thăm anh. Em cho con nghỉ học vào thăm anh nha”. Tôi nói xạo đấy. Con tôi, 2 đứa, do mẹ trực bệnh viện chăm ba, nên đã gửi về nhà dì ở Lâm Đồng vài ngày trước. Tôi nói dối để kích thích ý chí ham sống của chồng. Kết thúc câu nói, tôi thấy đầu anh lắc nhẹ. Tôi hét lên, bác sỹ chạy lại. Nhưng sau khi đo đo tính tính, vẫn là cái lắc đầu: “Có thể là phản xạ của cơ thể trùng với khi chị kết thúc câu”.

Bác sỹ lại trao đổi, người nhà tiếp tục khuyên, nhưng từ lúc báo chồng về lúc 7h sáng đến hơn 10 giờ, tôi vẫn không ký giấy để “chồng được về cho ấm nhà”. Tôi mặc kệ, ai muốn làm gì thì làm, ai muốn ký gì thì ký, tôi không ký.

Nhưng tin nhắn của vị giám đốc bệnh viện lúc 10h30 phút dập tắt tất cả mọi hy vọng dù mong manh nhất. “Bệnh nhân hôn mê sâu rồi. Nếu em muốn, chúng tôi vẫn giữ lại để điều trị nhưng em không muốn đưa anh ấy về để ấm nhà sao?”.

Ky-giay-de-chong-duoc-chet-04
Ảnh minh họa

11h, chiếc xe cứu thương phóng như tên trên con đường hàng ngày tôi và anh đi làm. Từng hàng cây, từng chiếc cầu đều gắn với những kỷ niệm. Đó là nơi mà anh dừng lại vì tôi phỏng bô. Chiếc cầu đó, cả nhà đứng khi ngắm pháo hoa. Tiếng còi xe càng inh ỏi, tâm tôi càng tĩnh lại. Cách đây, 1 tuần, cũng tiếng còi này, mở đường, tôi đưa chồng tôi đi bệnh viện với hy vọng được sống. Giờ đây, tôi đưa anh về để được chết. Anh nằm im. Anh im lặng, gương mặt dù vàng vọt do bệnh nhưng không thể bình thản hơn. Tôi nắm bàn tay đầy những vết chai của anh thì thầm: “Em đưa anh về nhà. Anh về với 3 mẹ con em”.  

Hai đứa con tôi đang trên xe từ Lâm Đồng về Sài Gòn để nhìn mặt ba lần cuối.

Huỳnh Hằng (TP. HCM)

BEAUTYLIFE PHÁT ĐỘNG CUỘC THI “VIẾT VỀ GIA ĐÌNH VIỆT NAM” VỚI CHỦ ĐỀ: “GIA ĐÌNH CỦA TÔI 2020”

Thời gian: Từ 20/5/2020 – 20/06/2020

Nhân kỷ niệm 19 năm Ngày Gia đình Việt Nam (28/6/2001 – 28/6/2020), Tạp chí Beautylife phát động cuộc thi “Viết về Gia đình Việt Nam 2020” với chủ đề: “Gia đình của tôi”. Bên cạnh việc tôn vinh những giá trị văn hóa truyền thống của gia đình Việt Nam, cuộc thi còn là dịp để các thành viên trong gia đình bày tỏ những cảm xúc, suy nghĩ, niềm tin, tình cảm và những mối quan tâm không chỉ ở gia đình mà cả ngoài xã hội. Đặc biệt, không chỉ hướng đến những tổ ấm hạnh phúc, cuộc thi còn là cơ hội để độc giả chia sẻ những câu chuyện về “tổ lạnh”, cuộc hôn nhân không may mắn, gia đình không trọn vẹn để từ đó rút ra những kinh nghiệm quý báu nhằm gìn giữ hạnh phúc gia đình.

Độc giả dự thi có bài viết được chọn đăng sẽ nhận được nhiều phần quà giá trị từ BTC

Thông tin chi tiết tại: https://bit.ly/2Zp9drW

0 0 vote
Đánh giá bài viết
Subscribe
Notify of
guest
10 Bình luận
Newest
Oldest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments
Lê Thị Loan
Lê Thị Loan
9 months ago

Mong 3 mẹ con luôn khỏe mạnh, bình an. Hãy là chỗ dựa vững chắc cho 2 con Hằng nhé! Thương bạn thật nhiều.

H H
H H
9 months ago

Cố lên chị nhé. Mong ba mẹ con vui khoẻ!

Kim Pha
Kim Pha
10 months ago

Gửi đến chị một cái ôm ấm áp,rồi thời gian sẽ giúp chị nguôi ngoai,có lẽ số phận muốn chị học bài học buôn bỏ,rồi tình yêu đó sẽ giúp chị ăn yên.!
Thương chị❤️

Nguyễn Tùng
Nguyễn Tùng
10 months ago

Cuộc đời sau những niềm vui, sợ nhất chính là chia ly. Nỗi đau này đến với c quá nhanh, nhưng cũng là một sự giải thoát để anh không bị đau đớn giày vò. Chúc c và hai con luôn mạnh khỏe, bình an và vui sống.

Nguyễn Phạm Thảo Vân
Nguyễn Phạm Thảo Vân
10 months ago

Đã khóc khi đọc bài viết. Adidaphat.

Hai Tran
Hai Tran
10 months ago

Chúc bạn đủ nghị lực và may mắn để nuôi 2 con khôn lớn thành người

Ngọc Phùng
Ngọc Phùng
10 months ago

Bài viết chân thật và hay nó chạm vào cảm xúc sâu thẳm khiến người đọc cứ day dứt khôn nguôi….

Thu Trang
Thu Trang
10 months ago

Doc xong, khong cam duoc nuoc mat, co len ban Hang nhe, mong tuong lai cua 3 me con gap duoc nhieu may man!

Đàm Hương
Đàm Hương
10 months ago

Rớt nước mắt theo những lời tâm sự của em. Mẹ Ken à! Ôm 1 cái truyền năng lượng nha

Gia Hân
Gia Hân
10 months ago

Cảm động qúa, mong ba mẹ con luôn hạnh phúc