Khi viết nhạc, viết kịch, văn, thơ… về chủ đề tình yêu, hạnh phúc gia đình của những người chiến sĩ biên phòng, tôi thường viết về tình yêu lứa đôi giản đơn, hạnh phúc gia đình bình dị. Trong đó, họ thấy trân quý từng giây phút bên nhau để trao cho nhau lời nói yêu thương, chăm lo cho nhau bằng những cử chỉ đẹp, những dòng suy nghĩ, niềm tin sắt son, nồng cháy, thủy chung. Đó cũng là động lực để họ thi đua hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao, vun đắp gia đình hạnh phúc.

Cách đây 2 năm, với vị trí là người được mời biên tập và đạo diễn chương trình nghệ thuật quần chúng cho Đồn biên phòng 665 (Đắk Plô) để tham gia Liên hoan Tổ Tuyên truyền văn hóa lần thứ IV năm 2018 do Bộ Chỉ huy Bộ đội Biên phòng tỉnh tổ chức, bên cạnh việc dàn dựng, tập luyện theo các ca khúc quốc gia, tôi quyết định viết bài hát, kịch bản về thực tế sát với đơn vị. Bản thân đã đọc rất nhiều bài báo, văn, thơ, truyện; nghe nhiều bài hát, xem rất nhiều video chủ đề về Bộ đội biên phòng… Sau hơn 2 tháng tìm hiểu, tiếp cận thực tế vẫn chưa tìm ra chủ đề ưng ý và sự mới lạ để viết ca khúc cho đến một buổi trưa cách ngày diễn 6 ngày (18/9/2018), sau buổi tập, chúng tôi cùng nhau ăn mì cay và trò chuyện.

A Huân, A Ngao và các chiến sĩ bộ đội biên phòng được cử tham gia tập luyện đã kể về những câu chuyện thực tế của những người yêu, vợ của lính biên phòng lên thăm người tình, chồng nhưng không gặp; phải ôm thương nhớ trở về… trong đó câu chuyện kể về vợ chiến sĩ AA đã lên thăm nhưng không gặp sau 01 ngày đêm ở lại đơn vị, trong căn phòng của chồng; chị quyết định về chăm con và lo việc gia đình nơi hậu phương (Trước đó 1 tháng anh có hứa sẽ về thăm vợ và đưa con đi mua sách, vở; quần áo, các vật dụng, đồ dùng cần thiết…để cho con chuẩn bị đón năm học mới….nhưng vì có nhiệm vụ đột xuất do cấp trên giao anh không về được…). Sau hơn một tháng AA hứa về nhưng chưa thực hiện được thì vợ của AA đã thu xếp việc nhà, gửi con cho ngoại, gọi điện trước để hẹn với chồng lịch lên thăm đơn vị và chồng theo thời gian rõ ràng, cụ thể. Qua nhiều đêm mong đợi không ngủ được, chờ đến ngày được gặp chồng, để được thỏa nỗi nhớ thương trong vòng tay ấm áp của chồng. Ngày mong đợi ấy đã đến trong bao khát khao, nhung nhớ… người vợ đã chuẩn bị nhiều món mà chồng thích, thức ăn, quà, quần áo, quà cho đồng đội, đặc biệt là tình yêu và nỗi nhớ cháy bỏng mà người vợ đã gìn giữ và nuôi dưỡng bấy lâu để trao tặng cho người mà chị hết lòng yêu thương, hết mực tự hào.

Hanh-phuc-gia-dinhSau ngày dài chuyển đổi nhiều chuyến xe, đi bộ, trèo đèo, lội suối, sự quyết tâm của vợ AA đã được đền đáp, đơn vị của chồng đã hiện ra ở phía trước. Trong suy nghĩ và tưởng tượng của chị sẽ được nhìn thấy sự mừng rỡ, hạnh phúc của chồng khi gặp chị sau nhiều tháng ngày dài mong nhớ, chị hồi hộp run lên khi nghĩ đến phút giây được gặp chồng. Tất cả sự rung động ấy cứ thôi thúc người vợ quên đi bao mệt nhọc, chạy ào vào phòng của chồng sau khi chào hỏi các chiến sĩ gác cổng mà không nghe thấy câu nói của hai chiến sĩ nói với nhau: “Vợ lên thăm chồng nhưng AA vừa được phân công đi tuần tra gấp sáng nay, chắc bây giờ đã đến đường biên Việt – Lào”.

 Bao nhiêu khát khao, rung động bỗng đè nghẹn lại khi vào phòng thấy quân phục của chồng treo ở đó, cây đàn ghi ta treo đây, chiếc giường còn hơi ấm. Hình ảnh của chị và con, hình ảnh cả gia đình được đặt ở vị trí trang trọng ở phòng riêng cũng là phòng làm việc, bên dưới có một tờ giấy viết vội với đôi dòng. “Anh nhớ e nhiều lắm! Anh phải chỉ huy chiến sĩ đi tuần tra cột mc biên cương! Đây là nhiệm vụ thiêng liêng đột xuất rất quan trọng do cấp trên giao! Yêu e nhiều!”.

 Sau khoảnh khắc đứng yên, nước mắt chị chảy ra trên khuôn mặt thoáng buồn, sau đó môi chị mím chặt lại rồi nở lên nụ cười đẹp đến lạ, chị lấy điện thoại bấm gọi thì không liên lạc được (có lẽ AA và đồng đội đang tuần tra ở một nơi rất xa không có sóng điện thoại). Sau đó chị đã trao quà cho đồng đội của chồng, cùng trò chuyện, ăn cơm, và ngủ lại đơn vị 01 đêm để hiểu thêm về công việc của chồng rồi sáng hôm sau chị chia tay đơn vị và mang nỗi nhớ, tình yêu nồng cháy thầm lặng về nhà với niềm tin:“Khi hoàn thành nhiệm vụ anh ấy sẽ về thăm nhà và yêu thương vợ con nhiều hơn nữa bi vì anh đi bảo vệ sự bình yên cho quê hương là trong đó đã bảo vệ cho gia đình nhỏ bé của mình rồi!!!”.

Nghe đến đây tôi như có dòng điện chạy xuyên suốt trong cơ thể, có lẽ mì cay cấp độ II hay III gì đó đã thấm nên mắt tôi thấy cay, nước mắt không biết đã chảy ra từ bao giờ?. Tôi có thể chưa hiểu hết nghĩa, chưa lý giải rõ lý do tại sao? Vì đâu nước mắt của chị ấy đang chảy ròng rã trên khuôn mặt thoáng buồn nhưng lại bừng sáng nét vui với nụ cười mà lần đầu trong đời được nghe. Có lẽ chị đã chảy nước mắt vì nhớ nhung, có chút thất vọng khi ước mơ được gặp chồng sau thời gian dài rất khó khăn chị mới thu xếp con cái, công việc để lên thăm mà vẫn không gặp được chồng.

Cảm xúc rất thật cứ chạy thẳng vào trái tim tôi với biết bao dòng liên tưởng miên man, rồi tôi ngầm hiểu phần nào về nụ cười ấy! Đó chính là hạnh phúc chung trong sự tự hào về chồng mình, một chiến sĩ trung kiên, anh dũng, gương mẫu với tình yêu ngành, sẵn sàng hi sinh những gì có thể cho quê hương đã làm cho khuôn mặt chị rạng ngời. Nên nụ cười mới nở ra đúng thời điểm ấy. Tới đây tôi thực sự ngưỡng mộ, nể phục và quý trọng tình yêu của họ, bởi trong tình yêu riêng có tình yêu quê hương đất nước. Lúc đó tôi hỏi về cảm xúc của anh khi nhận nhiệm vụ cấp trên giao trong khi đã biết lịch vợ lên thăm, AA kể lại: “Nỗi nhớ gia đình (con, cha, mẹ… rồi vợ nữa) sau nhiều tháng ngày chưa gặp có những cảm xúc và sự da diết riêng tư khó diễn tả bằng lời, nhớ lắm nhưng nhiệm vụ trên giao đó là Mệnh lệnh của tổ quốc” nghe đến đây tôi lặng người trong thời gian khá lâu. Vâng mình đã thấm và thấu hiểu (vì ít ra tôi cũng là người có gia đình, đã từng trải qua nhiều lần xa nhà một vài tháng do mùa mưa xã mà tác giả đang công tác bị cô lập trong thời gian tham gia Đội Y Bác sĩ tình nguyện). Vâng chiến sĩ ơi! Chỉ có tình yêu ngành, tình yêu quê hương, đất nước mới giúp các anh vượt qua mọi nỗi niềm riêng, hy sinh và tạm gác lại hạnh phúc riêng tư để thực hiện chính xác, kịp thời mệnh lệnh của cấp trên. Trong buổi trưa hôm đó ca khúc “Tình yêu trên dốc Cổng trời” được tôi hoàn thành trong vòng 2 giờ sau khi nghe câu chuyện thật về tình yêu giản dị của người chiến sĩ biên phòng. Bản thân thấm chân lý tình yêu quê hương đất nước là nền tảng cho hạnh phúc lứa đôi và hạnh phúc gia đình. Ca khúc được thể hiện với các giọng hát quần chúng mộc mạc nhưng đã để lại ấn tượng tốt đẹp trong Ban Tổ chức, Ban Giám khảo và toàn thể quý khán giả, bài hát đạt giải A, toàn chương trình đạt giải A toàn tỉnh.

Cùng thưởng thức bài hát “Tình yêu trên dốc Cổng trời”: 

Câu chuyện thật cảm động về tình yêu lứa đôi, hạnh phúc gia đình gắn với tình yêu quê hương, đất nước của chiến sĩ biên phòng AA đã cho tôi hiểu thêm về giá trị tình yêu lứa đôi, hạnh phúc gia đình. Từ đó tôi trân trọng nhiều hơn tình yêu và hạnh phúc gia đình của mình, biết quý trọng từng giờ, phút bên nhau, cẩn trọng từ lời nói, dành cho nhau nhiều sự quan tâm bằng những việc đơn giản hàng ngày. Đồng thời nhận ra những sai lầm khi thời gian bên nhau nhiều nhưng lại mãi chạy theo các giá trị vật chất trong cuộc sống, công việc hoặc sở thích riêng, ít dành sự quan tâm cho gia đình. Từ đó khắc phục, sửa đổi và điều đặc biệt thấm trong tôi đó là tình yêu và hạnh phúc riêng tư phải luôn gắn với tình yêu công việc, yêu ngành mình đã chọn gắn với tình yêu đại gia đình trên quê hương, đất nước Việt Nam, kể từ đó tôi đem hết khả năng, sở trường để tham gia các hoạt động xã hội nhiều hơn. Thiết nghĩ, mỗi chúng ta hãy thử đặt mình vào câu chuyện; đóng vai của người vợ, người chồng trong câu chuyện trên để cảm nhận nhịp sống, suy ngẫm và hành động cho cuộc sống, hạnh phúc gia đình ngày càng tốt đẹp hơn.

Ước mơ một ngày không xa, tôi sẽ đủ nguồn lực thực hiện MV “Tình yêu trên dốc Cổng trời” với phần thể hiện của các ca sĩ kết hợp phần hòa âm – phối khí và phòng thu chuyên nghiệp nhất; cùng với phần quay, dựng video minh họa công phu nhất để thay lời tri ân gửi đến tất cả các gia đình của những chiến sĩ, thủ trưởng Bộ Chỉ huy Bộ đội biên phòng các cấp trên đất nước Việt Nam.

 Kính chúc các anh nhiều sức khỏe, vững tay súng để bảo vệ trọn vẹn biên cương, chủ quyền đất nước; chúc các chị hãy sắt son, chung thủy vừa làm mẹ, vừa làm ba, chăm lo nuôi dạy con cái thành tài; là hậu phưng vững chắc vun đắp hạnh phúc gia đình.

Dương Văn Lợt (Kon Tum)

BEAUTYLIFE PHÁT ĐỘNG CUỘC THI “VIẾT VỀ GIA ĐÌNH VIỆT NAM” VỚI CHỦ ĐỀ: “GIA ĐÌNH CỦA TÔI 2020”

Thời gian: Từ 20/5/2020 – 20/06/2020

Nhân kỷ niệm 19 năm Ngày Gia đình Việt Nam (28/6/2001 – 28/6/2020), Tạp chí Beautylife phát động cuộc thi “Viết về Gia đình Việt Nam 2020” với chủ đề: “Gia đình của tôi”. Bên cạnh việc tôn vinh những giá trị văn hóa truyền thống của gia đình Việt Nam, cuộc thi còn là dịp để các thành viên trong gia đình bày tỏ những cảm xúc, suy nghĩ, niềm tin, tình cảm và những mối quan tâm không chỉ ở gia đình mà cả ngoài xã hội. Đặc biệt, không chỉ hướng đến những tổ ấm hạnh phúc, cuộc thi còn là cơ hội để độc giả chia sẻ những câu chuyện về “tổ lạnh”, cuộc hôn nhân không may mắn, gia đình không trọn vẹn để từ đó rút ra những kinh nghiệm quý báu nhằm gìn giữ hạnh phúc gia đình.

Độc giả dự thi có bài viết được chọn đăng sẽ nhận được nhiều phần quà giá trị từ BTC

Thông tin chi tiết tại: https://bit.ly/2Zp9drW

0 0 vote
Đánh giá bài viết
Subscribe
Notify of
guest
1 Bình luận
Newest
Oldest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments
Phạm vui
Phạm vui
10 months ago

Tuyệt vời đó anh. Chúc mừng anh sẽ viết nhiều bài hay hơn nữa nhé!