Sau khi vui mừng bằng một chiếc bánh kem nho nhỏ ngày tôi có điểm thi tốt nghiệp, thì tối đêm đó mẹ và anh ba vào phòng cùng xếp đồ đạc để mai tôi về Sài Gòn học đại học.

Tối ngủ cùng mẹ, mẹ tôi cứ dặn dò suốt cả một đêm, nào là: “Con học ngoan, ở Sài Gòn nhiều cạm bẫy đừng ham tiền rồi mi làm bỏ học nghe chưa?”, “Đi xe cộ Sài Gòn đông tranh thủ đi sớm, chứ cứ sát giờ đi, phóng xe ẩu là tai nạn như chơi…” rất nhiều thứ và tôi cứ ậm ừ rồi chìm vào giấc ngủ khi nào không hay.

Gia-dinh-cua-toi-01

Khi đặt chân tới Sài Gòn, mảnh đất màu mỡ để tôi học nâng cao tri thức, nâng cao kỹ năng mềm, và có nhiều việc làm thêm để làm. Tôi được người mợ yêu thương và giữ lại ở trong nhà nuôi như con cái, nhờ vậy một khoản tiền thuê phòng hàng tháng không phải lo nữa, thấy nhẹ đi một gánh nặng sinh viên, tôi thấy sinh viên quá nhiều thời gian rảnh và thế là tôi bắt đầu đi xin làm bán thời gian.

Công việc và đồng tiền làm tôi thích và lúc ấy cứ cuốn theo công việc, quay về nhà thì đã 11h đêm, mọi người đều đi ngủ, mợ tôi ngồi thức chờ tôi về. Một hai ngày không sao, nhưng tôi không biết rằng mợ cần một lời hỏi thăm, quan tâm là gia đình này hôm nay có gì vui không, mợ có cần phụ gì không… mà cứ thế tôi ăn cơm, đi tắm và đi ngủ vì mệt mỏi công việc. Dần dà, tôi tự đẩy mình xa lánh tổ ấm, mợ trở nên cáu gắt ra mặt và không yêu thương như trước, các em tôi cũng không mấy tâm sự chuyện riêng tư…

Và lúc ấy tôi ngồi nghĩ lại, như các bạn sinh viên vui đùa đi học với nhau, tôi thì sau giờ học và xách cặp đi làm, không mấy giao du cùng ai, giờ nhìn lại kiếm được ít tiền mà mất nhiều thứ quá. Tự bản thân ngồi khóc và hối hận, sáng hôm sau tôi dậy sớm nhưng hôm nay xin nghỉ làm, ra đẩy xe café ngồi bán với mợ, chạy đi mua hai hộp bún xào chay ăn cùng mợ, rồi ngồi nói chuyện với các cô chú hàng xóm… Cuộc sống vẫn chạy, nhưng tôi chạy chậm lại, để cùng đi với gia đình của mình, cùng chia sẻ những câu chuyện đời thường trong nhà. Làm một tuần như vậy và mợ tôi vui trở lại với tôi, yêu thương quan tâm như trước kia.

Gia-dinh-cua-toi-02

Tôi gọi điện về nhà kể cho ba mẹ nghe điều mình nhận ra và kịp thời thay đổi. Ba mẹ rất vui mừng về điều này, nhưng trong sự kiện vui này ba tôi cũng vui vì một điều lớn hơn rằng tôi không còn hờn oán giận gì ba nữa, bởi trước đó ba uống rượu và hay kiếm chuyện đánh mẹ tôi, điều ấy hằn vào não tôi ba là một người không thương yêu mẹ, và tôi còn nghĩ bất hiếu rằng: “Có khi ba mất tôi không rơi được giọt nước mắt”. Tôi nhận ra và nói lời yêu thương ba nhờ người thầy Singapore trị liệu về tiềm thức tâm trí đã chữa lành vết thương này cho tôi. Tôi hiểu được mình khôn lớn để ra ngoài cuộc sống là nhờ ba dạy dỗ trong từng bữa cơm ăn hằng ngày mà tôi coi đó là “trời đánh tránh bữa ăn”. Tổ ấm của tôi, là những người tôi đang mang dòng máu của họ, hạnh phúc hay vấp ngã cuộc đời thì gia đình là nơi đón chào tôi quay về nhà, ôm ấp yêu thương vỗ về!

Mênh mông công ơn cha, bao la biển tình mẹ!

Lê Thị Bích Vân (TP. HCM)

BEAUTYLIFE PHÁT ĐỘNG CUỘC THI “VIẾT VỀ GIA ĐÌNH VIỆT NAM” VỚI CHỦ ĐỀ: “GIA ĐÌNH CỦA TÔI 2020”

Thời gian: Từ 20/5/2020 – 20/06/2020

Nhân kỷ niệm 19 năm Ngày Gia đình Việt Nam (28/6/2001 – 28/6/2020), Tạp chí Beautylife phát động cuộc thi “Viết về Gia đình Việt Nam 2020” với chủ đề: “Gia đình của tôi”. Bên cạnh việc tôn vinh những giá trị văn hóa truyền thống của gia đình Việt Nam, cuộc thi còn là dịp để các thành viên trong gia đình bày tỏ những cảm xúc, suy nghĩ, niềm tin, tình cảm và những mối quan tâm không chỉ ở gia đình mà cả ngoài xã hội. Đặc biệt, không chỉ hướng đến những tổ ấm hạnh phúc, cuộc thi còn là cơ hội để độc giả chia sẻ những câu chuyện về “tổ lạnh”, cuộc hôn nhân không may mắn, gia đình không trọn vẹn để từ đó rút ra những kinh nghiệm quý báu nhằm gìn giữ hạnh phúc gia đình.

Độc giả dự thi có bài viết được chọn đăng sẽ nhận được nhiều phần quà giá trị từ BTC

Thông tin chi tiết tại: https://bit.ly/2Zp9drW

0 0 votes
Đánh giá bài viết
Subscribe
Notify of
guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments