Tháng 02/2019, tôi đưa bố nhập viện khi đôi chân bố gần như không còn tự đứng lên được nữa. Sau khi xem tất cả xét nghiệm, phim chụp, anh bác sĩ bảo:

– Em nên ký giấy để mổ cho bố

Tôi hỏi: – Nếu mổ thì tình trạng của bố em sẽ ra sao và nếu không mổ thì sẽ ra sao ạ?

– Nếu không mổ, e sẽ mất bố trong 20 ngày nữa. Nếu mổ mà không may mắn thì em cũng mất bố trong 20 ngày nữa; còn nếu may mắn thời gian có thể dài hơn.

Tôi lặng im. Tôi vẫn luôn lặng im như thế khi cần tĩnh tâm để sắp xếp mọi thứ. Tôi xin phép anh ra ngoài để hội ý với mọi người trong gia đình. Chúng tôi ký giấy mổ cho bố.

Ca mổ kéo dài 7 giờ 30 phút. Hơn 1 ngày sau ca mổ, tôi được vào với bố. Bố tỉnh nhưng rất yếu. Những người làm việc trong bệnh viện ấy nói: “Bệnh nhân mổ xong, ở trong phòng hồi tỉnh bao nhiêu thời gian không quan trọng, mà quan trọng là sau đó họ được về phòng bệnh điều trị. Nếu phải chuyển khoa thì cơ hội sống là rất mong manh”.

Em-se-mat-bo-02

Ngày thứ 4 sau ca mổ, tôi được thông báo bố phải chuyển sang khoa hồi sức tích cực. Tôi lặng lẽ xách đồ theo bố chuyển khoa và chờ đến giờ để được bác sĩ gọi tên. 2 tiếng sau, bác sĩ gọi. Câu đầu tiên anh hỏi tôi là: “Bố em có mấy người con?” Trái tim tôi thắt lại, 2 tay đan vào nhau, siết chặt. Câu chuyện kéo dài 15 phút. Tôi bước ra ngoài sảnh khoa, nhìn thấy em trai bố tôi, nước mắt cứ thế rơi. Trong đầu tôi quẩn quanh câu nói: “Nếu mổ mà không may mắn thì em cũng mất bố trong 20 ngày nữa”. Tôi sẽ nói sao với mẹ – một bệnh nhân K giai đoạn cuối?

Cơ hội cho bố là rất mong manh nhưng tôi vẫn quyết định giành cho bằng được. Mỗi giờ trôi qua, hy vọng tìm kiếm may mắn cho sự sống của bố như sợi dây siết chặt trái tim tôi, để rồi vỡ òa sau 4 ngày bố chuyển sang khoa mới. Bố tỉnh, chỉ số sinh tồn khả quan. Bố được về phòng điều trị. Hành trình tìm cơ hội sống dài hơn 20 ngày cho bố bắt đầu. 1 tháng rồi 2 tháng trôi qua. Bố chuyển viện. Và sau gần 3 tháng đi hết từ viện này sang viện khác, bố được về nhà. Những ngày sau đó là chuỗi những ngày cả gia đình đấu tranh với số phận để tìm cơ hội. Sinh nhật bố năm đó, bố lại nằm viện. Lần này bố yếu hẳn đi. Bố không tự thở được nữa. Mọi việc phụ thuộc vào máy móc, bác sĩ, các con… Bố bắt đầu mất niềm tin. Cả gia đình lại gồng lên cùng bố. Ngày mẹ mất, bố khóc nhiều. Tôi ôm bố: “Bố ơi, chúng con đã mất mẹ thì chúng con không thể mất bố nữa”. Bộ gật đầu đồng ý. Những ngày sau đó, bố ít nói chuyện hơn. Bố hay ngủ giả vờ. Có lẽ bố không muốn nói chuyện cùng ai nhưng bố suy nghĩ nhiều lắm. Tôi biết thế.

Gần tết, khi mọi người, mọi nhà đang tất bật công việc của những ngày cuối năm thì bố nhập viện trong tình trạng hôn mê. Đêm giao thừa, pháo hoa đỏ rực qua từng ô cửa bệnh viện. Tôi ôm bố thì thầm: “Bố ơi, năm mới rồi. Con chúc bố mạnh khỏe và bình an. Con yêu bố”. Bố khóc, dù những ngày trước đó bố vẫn hôn mê.

Hơn 5 tháng sau ngày mẹ rời xa chúng tôi, bố cũng đi theo mẹ. Chúng tôi mồ côi. Hành trình tìm khoảng thời gian dài hơn 20 ngày cho bố của tôi và gia đình đã dừng lại. 13 tháng, 20 ngày.

Tạ Thị Ngân (Hải Phòng)

BEAUTYLIFE PHÁT ĐỘNG CUỘC THI “VIẾT VỀ GIA ĐÌNH VIỆT NAM” VỚI CHỦ ĐỀ: “GIA ĐÌNH CỦA TÔI 2020”

Thời gian: Từ 20/5/2020 – 20/06/2020

Nhân kỷ niệm 19 năm Ngày Gia đình Việt Nam (28/6/2001 – 28/6/2020), Tạp chí Beautylife phát động cuộc thi “Viết về Gia đình Việt Nam 2020” với chủ đề: “Gia đình của tôi”. Bên cạnh việc tôn vinh những giá trị văn hóa truyền thống của gia đình Việt Nam, cuộc thi còn là dịp để các thành viên trong gia đình bày tỏ những cảm xúc, suy nghĩ, niềm tin, tình cảm và những mối quan tâm không chỉ ở gia đình mà cả ngoài xã hội. Đặc biệt, không chỉ hướng đến những tổ ấm hạnh phúc, cuộc thi còn là cơ hội để độc giả chia sẻ những câu chuyện về “tổ lạnh”, cuộc hôn nhân không may mắn, gia đình không trọn vẹn để từ đó rút ra những kinh nghiệm quý báu nhằm gìn giữ hạnh phúc gia đình.

Độc giả dự thi có bài viết được chọn đăng sẽ nhận được nhiều phần quà giá trị từ BTC

Thông tin chi tiết tại: https://bit.ly/2Zp9drW

0 0 vote
Đánh giá bài viết
Subscribe
Notify of
guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments