Tiếng bước chân nặng trịch phía cầu thang, mẹ Minh từ trên lầu bước xuống, ánh mắt ai oán trách móc còn chất chứa đầy căm giận sau cặp kính đục nằm xệ trên sống mũi. Gian phòng tối đèn làm cho khuôn mặt bà thêm xám xịt, các nếp nhăn xô lại nặng nề. Tay vấu chặt vào thành cầu thang, bà gắt gỏng:

Mày khóc cái gì? Người khóc phải là mẹ đây này. Nó có phải con mày đâu mà đau xót với tiếc rẻ. Con ơi là con, ngu ơi là ngu, đi đổ vỏ cho thằng khác. Giờ thì biết giấu mặt vào đâu với họ hàng.

Minh đưa mắt nhìn về phía bà, im lặng, gục mặt, hai tay vò chặt đầu trong tiếng nấc nghẹn, ngắt đoạn đến thắt tim. Minh ngồi đó, ngửa người ườn theo tựa ghế, trượt dài trên những nỗi nhớ. Căn nhà chìm nghỉm trong im lặng, lặng đến lạnh người.

duoc-lam-ba-cua-con-01
Ảnh minh họa

Nhớ gì? Anh chẳng biết mình nhớ gì, mắt anh sưng húp, lờ mờ hình ảnh của đứa con gái bé nhỏ vừa tròn một tuổi cười khúc khích, nụ cười chưa kịp rõ nét bỗng nhoè đi, vụt mất theo bóng vợ. Trên bàn còn sót lại vài bộ đồ sơ sinh gấp gọn ghẽ và tờ xét nghiệm ADN nhàu nát.

Hai vợ chồng Minh có gần hai năm “sống thử” trước khi quyết định kết hôn. Đám hỏi được vài ngày, anh hay tin vợ có thai được gần hai tháng. Trái với lo lắng tìm cách giải trình cho mẹ, Minh bất ngờ khi bà cười giòn giã và vỗ đùi bạch bạch: “Thì cũng sắp cưới rồi, coi như được cả “trâu lẫn nghé”, cũng là cháu của mẹ chứ cháu ai mà lo. Vợ chồng mày coi thế lại hay”. Rồi bà lại cười đắc chí trước sự ngơ ngác bất ngờ của vợ chồng Minh. Mẹ Minh – một nhà giáo về hưu, nay tuổi ngoài lục thập hoa giáp, có độc mình Minh là con một. Nhìn họ hàng bà con chòm xóm bằng tuổi bà nay con cháu vui vầy, khao khát được bế cháu xoá nhoà mọi lề thói cổ hủ “ăn cơm trước kẻng”. Bà thầm nghĩ, việc có con trước khi kết hôn coi như là một phép thử cho hạnh phúc gia đình vậy.

Cô công chúa nhỏ biến căn nhà neo niềm vui của Minh thành gia đình ấm áp, yêu thương và đầy ắp tiếng cười. Chẳng thể ngờ, một người rốt rẻng như anh lại đứng đắn đo, kỹ lưỡng lựa chọn từng món đồ chơi, từng chiếc váy hoa, hí hửng khi mua được một chiếc kẹp bé xíu xiu cho con gái. Chẳng thể ngờ, một người ăn đại kiểu “gì cũng được” lại trở nên am hiểu về dinh dưỡng đến tường tận từng loại rau củ quả. Chẳng thể ngờ, căn nhà nhỏ lọt thỏm trong con hẻm hẹp trước đây chỉ toàn tiếng cãi vã xích mích giữa Minh và mẹ nay rộn vang tiếng cười cùng tiếng bi bô của trẻ nhỏ.

Và cũng chẳng thể ngờ, trái tim anh giờ đây lại yếu đuối, mềm nhũn ra đến mức tưởng chừng như không thể co thắt được nữa với một sự thật như sét đánh. Cô bé kháu khỉnh càng lớn lại càng khác anh, mẹ anh – một người lõi đời đã tinh mắt nhận ra những nét di truyền chẳng thể nào có nổi đến một điểm nhỏ nhoi của anh. Từ đôi mắt híp chặt, từ sống mũi cao khác lạ, từ vành tai đến nước da… Bà lén nhặt vài cọng tóc, mẩu móng tay hay cả gỉ mũi khô của con bé để mang đến bệnh viện làm xét nghiệm ADN, giải toả mối nghi ngờ ngày càng căng phồng trong bà.

Và chẳng uổng công bà ngờ vực, quan sát và nhặt nhặn mọi thông tin, con bé thật không phải là con ruột của Minh. Bữa cơm tối hôm ấy, Minh nhận ra sắc mặt bà sạm lại, đôi mắt vô hồn đến độ toát ra sự lạnh lùng đáng sợ.

– Vợ chồng anh ngồi đó, tôi có chuyện cần nói.

Bàn tay nhăn dúm, phủ kín đồi mồi thọt vào túi áo, rút ra mảnh giấy nhỏ:

– Minh, con đọc đi.

Anh nghi ngại mở tờ giấy đang được gấp đôi, mắt anh hoa lên khi thấy dòng chữ “Kết luận: D696C không phải là con của D696B”. Minh chết trân nhìn vợ, loạng choạng ngã giật lùi về phía sau, tay bấu chặt vào thành ghế, khuỵ xuống đất kéo theo tiếng loảng xoảng của đống bát đĩa anh vơ phải.

duoc-lam-ba-cua-con-02
Ảnh minh họa

Mắt Minh cứ thế nhoè đi, hai bên tai ù ù, lùng bùng: Tiếng chửi rủa của mẹ, lời van nài của vợ, giằng co, xô sát và van nài, tiếng khóc thét của con bé do hoảng sợ… Anh bất động ngồi đó, mặc cho vợ anh ra sức lay anh giải thích rằng cô ấy không cố ý, rằng cho cô ấy một cơ hội, rằng chính cô ấy cũng không biết con bé không phải con anh. Lỗi lầm ấy đến trong một lần cãi vã rồi giận hờn đòi chia tay. Rồi một phút yếu lòng cô ngã vào vòng tay của một người đàn ông khác. Nhưng ngay sau đó, cả hai nhận ra không thể sống thiếu nhau và quyết định đám cưới… Tất cả cứ ong ong trong đầu Minh. Anh tê cứng người lại, chẳng biết làm gì để mặc cho mẹ anh quăng tất cả đồ đạc và đuổi vợ con anh ra khỏi nhà ngay trong đêm tối.

Đã ba tháng, ba tháng kể từ khi vợ con anh phải dọn đi sau tin sét đánh ấy, anh nhìn lại cuộc sống mình: Bệ rạc. Anh thèm được ôm chặt hai mẹ con vào lòng, ôm thật chặt. Anh dằn vặt giữa khao khát hạnh phúc và đay nghiến của mẹ anh. Minh thương vợ thương con nhưng anh cũng thương mẹ nữa. Tức giận, cao huyết áp lên cao khiến bà phải nằm viện suốt một tháng rồi làm anh không thể chống cự mẹ quyết liệt. Minh hiểu mẹ mình cũng đang dày vò giữa cảm giác bị lừa dối và nhớ cháu. Giấc ngủ của anh giờ là những cơn mộng mị văng vẳng tiếng cười của đứa con gái nhỏ và giật mình tìm kiếm giữa đêm trong gian phòng trước đây từng ấm tiếng cười đùa.

Đêm nay, những nỗi nhớ vẹn nguyên lại dày vò Minh. Anh nhớ cảm giác lâng lâng, hạnh phúc chạy dọc sống lưng gây tê não bộ anh, luống cuống cầm tờ giấy ảnh siêu âm và biết mình được làm cha. Anh nhớ mùi sữa ám vào lồng ngực những khi ôm con. Anh nhớ đứa con gái bé bỏng vừa mới bập bẹ gọi “ba”… “ba”. Nhớ tiếng cười khúc khích mỗi tối anh bày trò chơi với con, nhớ cả tiếng khóc của những lần “nhào lộn” từ trên cao của con bé khiến anh thót tim. Anh nhớ hình ảnh vợ anh lay hoay cơm nước, chuẩn bị áo quần, bế con tiễn anh đi làm mỗi sáng… Anh chẳng còn đủ sức làm gì, nước mắt không rơi thành giọt, cứ rỉ ra nơi đuôi mắt, bỏng rát đến chua chát.

Mình nhớ hạnh phúc và phải cần tìm về hạnh phúc! – Minh nhắm mắt, lẩm bẩm và chìm vào trong giấc ngủ.

Nắng tháng 5 vào hạ mang bình minh đến sớm, gọi mọi giấc mộng mị bừng tỉnh theo. Bầy chim se sẻ ríu rít, mổ lách cách bên bệ cửa sổ, Minh giật mình tỉnh giấc. Anh uể oải trườn ra khỏi giường, bám lấy thành nôi đứng dậy, với tay đập bình bịch vào miếng kiếng cửa sổ:

– Để tao yên chứ. Sáng sớm…

Miếng kiếng cửa phản chiếu bộ dạng anh: Rối bù, râu lởm chởm, đôi mắt sưng húp đỏ choẹt. Anh nghỉ làm cả hai tháng nay, tâm trạng xuống dốc khiến công việc ảnh hưởng. Công ty buộc đề nghị tạm ngừng công việc hiện tại cho đến khi tâm lý ổn định. Và thế là anh chỉ vùi mình trong dằn vặt và thương nhớ, thả trôi tất cả kể cả bộ dạng của mình.

duoc-lam-ba-cua-con-03
Ảnh minh họa

Anh lững thững bước xuống nhà, mẹ anh đang lụi cụi nấu nướng. Nghe tiếng bước chân, bà đánh giọng vọng lên:

– Nay dậy sớm vậy à? Ăn sáng đi, mẹ để sẵn trên bàn.

Mẹ anh sau cơn đột quỵ giờ yếu hẳn, bộ đồ bộ vừa khít dáng điềm đạm của bà trước đây giờ trở nên rộng thùng thình phủ lấy dáng người hao gầy. Trong cảnh neo đơn, chật vật với bệnh tật cũng là lúc yêu thương gọi về. Cơn đột quỵ khiến bà nằm đó bất động, tay chân tê dại khẽ cựa quậy, đi lại khó khăn từng bước… Minh lay hoay chẳng biết chăm mẹ thì cũng là lúc vợ anh – Nguyệt, ngày ngày ghé lo cơm nước. Cô bỏ qua những lời chửi rủa và oán thán của mẹ chồng để tận tình chăm lo khi vừa hay bà bị đột quỵ. Phần Minh, anh vừa giận vừa thương, đau đáu trong lòng niềm mong mỏi về một mái ấm hạnh phúc như ngày xưa. Tha thứ cho Nguyệt khiến lòng anh thanh thản, bây giờ chỉ còn chờ đợi mẹ anh hồi tâm chuyển ý.

Những ngày đầu xuất viện, bà nằm đó, mặt chằm chằm oán trách, Nguyệt chỉ dám lén chuẩn bị cơm nước cho chồng mang vào chăm bà. Rồi có lần, Minh đi làm, bà thà cố chứ không gọi Nguyệt dìu đi vệ sinh. Nguyệt cứ tiến lại gần, bà lại gắt lên. Những bước chân chập choạng khiến bà ngã sõng soài trước cửa phòng vệ sinh, nhờ Nguyệt kịp đưa đi cấp cứu, bà lại được hồi sinh một lần nữa. Sau lần ấy, ánh mắt bà có vẻ nguôi ngoai, miệng bà đôi ba lần bập bẹ muốn nói gì đó với cô con dâu.

Nguyệt xin phép về quê khi sức khoẻ bà dần cải thiện. Tuy chậm chạp nhưng mọi sinh hoạt của bà dường như được khôi phục. Suốt 3 tháng chăm bệnh, mẹ Minh và Nguyệt chẳng nói với nhau câu nào, chỉ có những ánh mắt chất chứa yêu thương, chất chứa ngại ngần chưa một lần dám đối thoại kể cả lúc Nguyệt chào bà về quê cũng chỉ thỏ thẻ: “Thưa mẹ con về dưới nhà!”.

duoc-lam-ba-cua-con-04
Ảnh minh họa

Cơn ngủ còn lờ mờ, Minh lết thết kéo ghế ngồi vào bàn, trên bàn là tô phở nóng hổi kèm dĩa rau thơm xanh mướt, 1 ly cà phê sữa và 1 mẩu giấy nhỏ. Anh ngần ngại nhìn qua mẹ, tay ngập ngừng mở mảnh giấy: “Con ăn cho có sức. Có sức… để đi tìm vợ con của con về. Mẹ xin lỗi vì vẫn chưa thể bỏ hết chuyện cũ, vẫn còn đó cảm giác bị lừa dối, mất cháu… Nhưng mẹ đau nhói đến mức ngạt thở khi thấy con sống trong đau khổ.

– Con hạnh phúc, thì mẹ mới an lòng.

– …Mẹ cũng nhớ con bé rất nhiều.”

Minh xoay người, nhìn về phía mẹ mình, miệng lắp bắp:

– Mẹ, ý mẹ cho phép…

Chẳng để Minh nói hết câu, bà vừa cố tình khua đống chén đĩa đang rửa, giọng ra vẻ lạnh lùng, bâng quơ:

– Nghe đâu, mẹ con nó đang quê. Con ăn đi, rồi đi đâu thì đi.

Minh rối rít: “Mẹ, con cảm ơn mẹ! Con cảm ơn mẹ…”. Rồi anh và lấy và để, húp sùm sụp tô phở, chạy vội lên phòng lấy đồ đi tìm vợ con. Nơi gian bếp, mẹ anh vẫn chà soàn soạt đống nồi chảo, vài giọt nước đâu vô tình rơi xuống đánh bay lớp cháy xỉn màu. Là nước mắt bà, tuôn ra cuốn theo bao dày vò, day dứt nhớ con dâu nhớ cháu và sót lại đâu đó  xót xa cho con trai mình.

“Ba… ba…”, cô bé nhỏ nhắn trong bộ váy hồng miệng bi bô cười toe toét, đôi mắt híp lại hớn hở, chạy lững chững, hai bàn tay nhỏ xíu nắm nắm đưa về phía trước mừng rỡ. Nguyệt đang lụi cụi trong bếp, thấy con chạy ra ngoài, vội vã phủi tay vào hai ống quần, tất tả chạy theo con:

– Vy ơi… lại đây con. Vy đừng chạy ra ngoài sân.

Bỗng, cô đứng sững người lại, trước mắt cô là Minh. Anh đứng đó ôm con vào lồng ngực, bên cạnh là balo, với túi xách, với sữa, với bỉm, với tất tần tật những gì anh có thể gói gém thương nhớ mình mang theo. Anh nhìn cô, nhìn con:

Mẹ kêu anh đến đón mẹ con em về. Mình về nhà đi, em đừng lo!

Nguyệt bật khóc, chạy đến ôm chầm lấy Minh. Tim anh bỗng mềm lại, những đường gân dọc chạy thái dương giãn ra, hạnh phúc đâu ùa về. Nắng sớm nhảy nhót trên vai áo, anh thấy hạnh phúc phản chiếu trong đôi mắt long lanh của con.

Con gái nhỏ, để ba làm ba của con nhé!

Duy Uyên (Đồng Nai)

BEAUTYLIFE PHÁT ĐỘNG CUỘC THI “VIẾT VỀ GIA ĐÌNH VIỆT NAM” VỚI CHỦ ĐỀ: “GIA ĐÌNH CỦA TÔI 2020”

Thời gian: Từ 20/5/2020 – 20/06/2020

Nhân kỷ niệm 19 năm Ngày Gia đình Việt Nam (28/6/2001 – 28/6/2020), Tạp chí Beautylife phát động cuộc thi “Viết về Gia đình Việt Nam 2020” với chủ đề: “Gia đình của tôi”. Bên cạnh việc tôn vinh những giá trị văn hóa truyền thống của gia đình Việt Nam, cuộc thi còn là dịp để các thành viên trong gia đình bày tỏ những cảm xúc, suy nghĩ, niềm tin, tình cảm và những mối quan tâm không chỉ ở gia đình mà cả ngoài xã hội. Đặc biệt, không chỉ hướng đến những tổ ấm hạnh phúc, cuộc thi còn là cơ hội để độc giả chia sẻ những câu chuyện về “tổ lạnh”, cuộc hôn nhân không may mắn, gia đình không trọn vẹn để từ đó rút ra những kinh nghiệm quý báu nhằm gìn giữ hạnh phúc gia đình.

Độc giả dự thi có bài viết được chọn đăng sẽ nhận được nhiều phần quà giá trị từ BTC

Thông tin chi tiết tại: https://bit.ly/2Zp9drW

0 0 votes
Đánh giá bài viết
Subscribe
Notify of
guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments