Mỗi người trong chúng ta ai cũng có riêng một mái ấm cho mình, dù lớn hay nhỏ cũng là nơi an toàn để ta trở về mỗi ngày. Nơi đó cho ta sự bình yên sau những mệt mỏi bên ngoài nhiều sóng gió, nhà là mái ấm chung của hai ta đến với nhau từ hai vùng trời khác biệt, học cách chấp nhận nhau sau bao trận chiến để chung sống hòa bình dưới một mái nhà, “Quốc có quốc pháp, gia có gia quy” nhà mình cũng có nội quy!

Tôn trọng sự khác biệt: Chuyện trong gia đình là đề tài muôn thuở, có những việc tưởng chừng rất nhỏ nhưng lại thổi bùng lên ngọn lửa chiến tranh, chẳng ai chịu nhường ai vì ai cũng muốn mình thắng mà phải thắng một cách tuyệt đối, dù trong thân tâm biết tỏng mình cũng có sai ít nhiều rành rành ra kia, nhất là các cặp đôi mới cưới cứ như trẻ con chơi nhà chòi, vợ chồng giận nhau là đùng đùng ôm đồ về nhà mẹ đẻ, rồi ôm hy vọng người ta sang năn nỉ cung kính đón về cung, nhỡ có hôm nào oánh nhau thật lại nằng nặc dọa ly hôn mà bên kia không chịu thấu ok luôn chìu theo ý nàng thì càng thêm trầm trọng lu loa tung ra đủ thứ ngôn từ trách móc, kết tội các kiểu y như trong nhà mình chính là quan tòa… tôi biết tỏng vì tôi cũng đã kết hôn mà!

Ban sơ khi đến với nhau, chúng ta thường dành cho nhau sự tôn trọng, rất khách sáo với đối phương cho đến khi mặt trời và mặt trăng sáp lại gần nhau hơn, đó chính là thời điểm vừa cưới nhau rồi dìu nhau, tâng bốc nhau lên tận cung trăng, xong rồi sau thời kỳ trăng mật thường là giai đoạn dập mật rồi đến vỡ mật, xung đột nảy sinh từ nhỏ đến lớn đều phát sinh nhiều nhất ở giai đoạn 5 năm đầu của cuộc sống chung, trước khi đến với nhau mỗi người thống trị thế giới của riêng mình, có người được cha mẹ nuông chiều cưng như cưng trứng, hứng như hứng hoa, giờ đây phải gánh bao thứ trách nhiệm mới trên vai, đàn ông thì lo cày bừa để nuôi gia đình mình, phụ nữ ngày nay vừa đi làm còn phải lo vun vén cho gia đình mình, nếu lỡ mà mẹ chồng bắt gặp con trai cưng đang giặt đồ cho vợ coi như gia đình bắt đầu gợn tí sóng lăn tăn, thấy con dâu nết ăn nết ở vừa nhếch nhác lại lười coi như những chuỗi ngày bình yên nắng ấm sẽ tắt dần, chuyện thật xảy xa lâu rồi giờ mới kể có một lần mẹ chồng đến nhà thăm lúc tôi mới sinh con gái đầu lòng, và nhìn thấy con trai yêu dấu của bà đang lúi húi giặt đồ cho vợ, tôi ghé nhìn thấy ánh mắt bà xót xa con trai mình ghê lắm lắm, thấy vậy tôi vội chống chế rằng thường con thường giặt đồ hôm nay cháu bị ốm khóc hoài mẹ ạ nên anh ấy giúp con một hôm, vậy đấy mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu luôn nhạy cảm, làm dâu chưa bao giờ dễ thở cả, tôi sinh ra và lớn lên theo văn hóa miền nam còn mẹ chồng người Huế gốc kiểu tiểu thư đài các cụ kỵ thời phong kiến, nhiều bất đồng lắm như ngôn ngữ chẳng hạn, nhưng tôi cứ sống thật lòng rồi tháng năm đâu cũng vào đấy, để được vậy rất cần sự thấu hiểu từ hai phía và tôi phải học cách ứng xử thật khéo mới giữ được gia đình trên thuận dưới hòa  trong ấm ngoài êm. Cho nên lấy chồng người miền nào cũng vậy, phải tôn trọng sự khác biệt của nhau và thích ứng văn hóa của nhau thì đường tình ta đôi ta mới thênh thang rộng mở.

Có một kỉ niệm nhớ đời, lúc mới cưới nhau tôi hì hục vào bếp trổ tài nấu nồi lẩu mắm kho kiểu miền nam siêu thơm, mùi riềng sả lan tỏa nức cả mũi khiến hàng xóm cũng phải mở toang cửa thò đầu ra hít ngửi coi nhà nào đang nấu, nhà chồng không biết ăn mắm kho mà tôi cứ thao thao bất tuyệt món này, còn khoe má ruột dạy con nấu món này ngon thần sầu các kiểu ăn một lần nhớ đời nhớ mãi, mà nhớ đời thật vì có chỉ mình tôi ăn vỡ cả bụng! Có những cái hợp với mình nhưng không hợp với người kia, phải cố gắng kê sao cho bằng như đôi đũa nó lệch thì khó gắp vậy, sau vài lần thất bại ê chề mệt mỏi tôi từ bỏ mọi chiến lược thao túng văn hóa ẩm thực vùng miền với bên kia, thì bên kia tự dưng phối hợp điều chỉnh mà không cần biện pháp này nọ kia, cứ thăm dò bên kia thích ăn món gì để dung hòa giữ cho bếp nhà luôn ấm nóng, chứ nếu mình cứ nhất quyết chỉ nấu món mình thích thì có ngày mình thì vừa đi vừa lăn, còn chồng đói meo lê sang ăn cơm nhà hàng xóm ăn ké luôn thì chỉ có nước khóc ròng, rốt cuộc là cái gì cũng có hai mặt nếu cứ nghĩ mình là bà hoàng ở nhà bạn thì nữa kia họ cũng ảo tưởng là vua nhà bên đấy, cho nên chấp nhận sự khác biệt của nhau mà tìm sự hòa hợp mới mong có được những bữa cơm canh gia đình ấm cúng.

Cuoc-chien-giua-cac-vi-sao-01

Không thỏa hiệp: Tôi thích kể về gia đình theo quan điểm tích cực, còn những chuyện tiêu cực tôi thường ẩn giấu đi với nụ cười mỉm chi, kiểu như tay tôi bị một vết bằm có ai hỏi thì tôi nói do va vào tủ, mà đâu ai biết tôi oánh nhau với chồng!

Chuyện là mỗi khi có xung đột tôi là người đưa ra điều kiện không được động tay chân, nếu có lỡ bị ăn một bạt thì tôi luôn trả lại chồng mình hai phát đưa ra thông điệp rõ ràng là cha mẹ nuôi tôi mấy chục năm chưa đánh roi nào thì cấm anh không được quyền đánh vợ dưới mọi hình thức, Mới cưới mà chồng liền thề thốt “không bao giờ”, lúc đó nếu mình có bảo đi hái trăng xuống cho thì chắc chồng cũng hái thật, nhưng cuộc đời thực đâu như là mơ! thế mà có một lần tôi bị ăn bạt thật ù cả tai vì cái tội nhốt chồng bên ngoài đi nhậu về sau lệnh giới nghiêm của vợ, tôi ức lắm đợi hắn ngủ lơ mơ bụp lại đúng hai phát cho tỉnh luôn cả rượu, sau lần một lại có lần hai là do tôi đập điện thoại của ổng nát bét tan tành nên nổi điên lên bụp tôi một phát vì có kinh nghiệm trước rồi tôi đưa tay ra đỡ như mấy thế võ học lõm được hậu quả tay bị bầm xanh như nói ở trên, tôi biết phụ nữ mình sức yếu tay mềm phải dùng thế tôi liền tù tì tung chưởng y như võ sĩ đai đen tặng lại hai quả đạp trả đũa cho đủ gấp đôi theo đúng nội quy, vậy mà có lần thứ ba mới té ngữa…lần này phải dùng mưu cắn mạnh vào tay luôn cho tứa máu ra thế là từ dạo đó chừa luôn tới tận giờ dù có tranh cãi nãy lửa không dám động thủ nữa, nói thế không có nghĩa tôi khuyến khích áp đảo chồng, cấu nhau chẳng hay ho gì đâu! thông điệp tôi muốn chia sẻ với chị em là đừng bao giờ cam chịu, thỏa hiệp với cái sai của bất kỳ ai cho dù có là chồng mình, bạn chấp nhận lần một thì sẽ chịu trận tới lần thứ n, nếu chuyện đó xảy ra có trách ai thì bạn bên trách mình trước, nếu cuộc sống chung đến mức không chấp nhận được nhau thì kết thúc trong hòa bình mà đi tìm người đàn ông hoàn hảo tạo dựng cuộc sống mới, nhưng thói đời thường nói bạn tránh vỏ dưa sẽ gặp vỏ dừa, chẳng có người đàn ông nào từ khi sinh ra đã tự tốt về mọi mặt, có những điều tử tế họ chỉ học được từ cha mẹ mình, nhưng khoảng thời gian chồng mình trở thành người đàn ông chỉnh chu thành đạt là đang sống chung với mình, bạn phải là người đóng vai trò trụ cột sau mẹ anh ấy chống đỡ cho chồng mình rất nhiều, cho nên làm người phụ nữ tinh tế khôn ngoan mới khó, chỉ làm phụ nữ đẹp thôi thì đơn giản hơn nhiều!

Không phụ thuộc: Thường vợ chồng cãi vã có liên quan đến tiền bạc và trách nhiệm trong gia đình, phụ nữ mà quá lệ thuộc vào người khác thì đừng hỏi sự công bằng, ngược lại phụ nữ quá thành đạt lại hay ép sân chồng mình, kiểu này hay kiểu kia cũng đều bất cân đối, điều đó tôi chứng kiến trong gia đình lớn của mình, các anh tôi có điều kiện, có cuộc sống sung túc nhưng tôi không cảm nhận sự ấm áp trong gia đình của anh chị mình, mỗi thành viên trong gia đình đều trở nên quá bận rộn lo cho khối tài sản của mình phình ra mà lơ đi cả tình thân, cuộc sống như thế có hạnh phúc không? Tôi nghĩ có và không! Có vì có  đủ tiền để mua bất cứ gì, du lịch trải nghiệm bất cứ nơi đâu họ thích, nhưng những giây phút quây quần kết nối đầy đủ mọi thành viên với nhau thì không, hiếu để cha mẹ già cũng chẳng coi trọng, anh em họ hàng cũng chẳng buồn lui tới, vì chỉ quen nhận nên cũng chẳng biết cho đi, sống thế nên con đường cứ hẹp lại dần, cũng chẳng có mấy niềm vui khi tuổi già bệnh tật kéo đến, để có được bữa cơm gia đình đầy đủ mọi thành viên là một điều xa xỉ.

Giàu cỡ như Steve Jobs mà cuối đời nằm trên chiếc giường bệnh đắt giá nhất ông ấy có cảm thấy hạnh phúc đâu, cũng chẳng mang theo được những thành quả của mình. Cứ nhìn vào đấy mà rút ra ít nhiều thứ quý giá cho riêng mình, có lẽ di sản để lại khiến người đời nhắc mãi không phải là sự giàu có của mình mà chính là cách mà bạn sống và cư xử với mọi người

Không nhất thiết phải thật nhiều tiền, nhưng phụ nữ phải có tiền trong tay dù trước hay sau kết hôn nên độc lập và có chính kiến riêng, làm gì cũng được nhưng đừng quá phụ thuộc vào ai, bất kỳ sự lệ thuộc nào cũng đem đến sự bất hòa khó chịu cho cả hai phía, tôi có đứa em được cha mẹ cưng chiều hết mực, lúc nhỏ có vẻ ốm yếu nên muốn gì là phải được chìu cái được đó, những gì tốt nhất trong gia đình ai cũng vui vẻ sẵn lòng dành cho em nó, từ trong vô thức đó em tôi luôn có tâm lý ỷ lại dựa dẫm vào gia đình đôi khi cư xử hơi bất nhã, thiếu tôn trọng với chồng dẫn đến rất nhiều hệ lụy. đó là điều tôi chứng kiến từ đầu đến cuối cuộc hôn nhân hơn 20 năm không có hậu, người trong cuộc thường không sáng suốt nên cứ mắc liên tiếp sai lầm này đến sai lầm kia, đến lúc một giọt nước cũng tràn ly thì không gì cứu vãn được nữa, chính vì lúc nào cũng nghĩ gia đình thương mình nhất, ưu ái mình nhất, nên muốn cái gì gia đình phải chìu theo nên khi đã có gia đình riêng tư tưởng vẫn vậy, dựa dẫm vào gia đình lớn mãi không chịu tự lớn khôn, vẫn vô tư than vãn cuộc đời bất công khi cuộc sống gặp trắc trở, cha mẹ nuôi cho mình học đại học hẳn hoi mà tư duy quá thiển cận đầu tiên phải tự trách bản thân mình trước khi trách người, không gặp được bến nước trong thì mình phải lóng nước cho trong mà dùng, trên đời làm gì tự dưng có sẵn đàn ông thành đạt tài giỏi, tử tế dành sẵn cho mình mà ôm mộng lầu son.

Có con trai hay gái gì cũng vậy tôi luôn cho con mình sự yêu thương chăm sóc như nhau, đứa nhỏ hơn có thể được chìu chuộng hơn một chút nhưng tuyệt nhiên không dung dưỡng tâm lý ỷ lại vào cha mẹ, trẻ con mà càng được nuông chiều thì chỉ càng hư, con cái lớn lên muốn chọn nghề gì mình thích cũng được miễn nuôi sống được bản thân, tự nuôi được con cái mình thì mới nên lập gia đình, có thế cuộc đời mới bớt đi nhiều gánh nặng vô tình, sống thiện lương và cống hiến hết mình cho sự nghiệp và gia đình mình, tạo dựng được một gia đình nhỏ hạnh phúc là đã góp phần đóng góp cho xã hội rồi.

Nhìn xa trông rộng: Có rất nhiều phụ nữ chọn cách làm mẹ đơn thân, thực ra đó cũng là một lựa chọn trong cuộc sống hiện đại, tôi trân trọng những bà mẹ quả cảm can đảm dám gánh vác cả hai trọng trách trên vai vì họ vất vả hơn gấp bội, cho nên nếu như bạn có một gia đình đầy đủ thì cả hai mình cùng lo lắng chăm sóc cho con cái vẫn luôn tốt hơn một mình.

Một lần tôi cạch mặt nhau với chồng cách đây nhiều năm, do tôi nhìn thấy tin nhắn qua lại của chồng với người yêu cũ tôi đùng đùng viết đơn ký sẵn đòi ly hôn mà không phải dọa tôi định làm thật! nếu trước kia tôi bị oánh thì giờ tôi lao vô oánh chồng, tôi còn đem chuyện đứa xích mích mách nhỏ với “mộng chè” tưởng rằng được ủng hộ ai dè mẹ còn bảo chắc mẫm tại do bị cô kia quyến rũ chứ con trai cưng của bà không bao giờ tệ bạc bỏ vợ con, nghĩa là giả sử chồng bạn có léng phéng thật thì mẹ chồng cứ quả quyết đứa con trai cưng bà sinh ra hiền như cục bột, chuẩn số một thế giới thì bạn mần răng? lần đấy không biết thế nào mà cả họ hàng nhà chồng đều biết tôi “ăn hiếp” chồng, một dạo nọ có dịp tôi ra tận Đông Hà- Quảng Trị thăm họ hàng bà con, bà dì chồng chuẩn giọng Huế rặc hơn 90 tuổi mắt mờ nhìn không rõ cứ khen tôi “răng mà đẹp rứa” khiến tôi tưởng khen răng tôi đẹp nên cứ cười mỉm hoài, rồi dì cầm tay tôi run run hỏi tôi còn “oánh” chồng nữa không? tôi mới té ngữa lăn ra cười không nhặt được cả mồm, dì đâu biết cháu trai yêu dấu của dì lấn sân cháu dâu cả trăm lần hơn thế mà đâu ai biết. Đấy là kinh nghiệm có một không hai mà mãi về sau này gia đình tôi có lục đục bất cứ chuyện gì không hề hé răng với ai, càng không dám mách với “mộng chè” vì tôi biết rõ lòng bà thương con và thương cháu lắm nên không muốn gia đình con trai mình tan vỡ, phận là dâu dù mình có là cái đinh gì gì đi chăng nữa vẫn là dâu, còn con trai họ, thằng cháu nội đích tôn duy nhất con mình nhưng mang dòng họ nhà họ kia mà! Cuộc sống gia đình Việt Nam truyền thống vậy đó, đôi khi tình cảm trong gia đình cha mẹ hay anh chị em dành cho nhau ẩn dưới rất nhiều hình thức nhiều khi mình thấy rất vô lý nhưng ngẫm nghĩ lại rất có lý!

Cũng bởi gia đình có thương yêu nhau thì mới có sự quan tâm chia sẻ, tôi cũng không cần phải giải thích rạch ròi sòng phẳng hay thanh minh chi cả, tôi cứ sống thật mở lòng xem gia đình bên chồng như bên mình, mỗi khi gia đình có dịp giỗ chạp, họp mặt gì là tôi cứ làm tròn phận sự của mình trước, nên cuộc sống gia đình nhỏ của tôi mãi về sau này mới được tròn trịa đầy ắp thêm tình thương của hai bên dòng họ nội ngoại.

Cuộc sống ngày nay để có được một mái ấm trong ấm ngoài êm, rồi mình cùng nắm tay nhau già đi chưa bao giờ dễ cả, trong cuộc hành trình đó rất có nhiều chuyện cười ra nước mắt, khóc một mình nhưng cũng có những phút giây khám phá cách sống của nhau đầy lạ lẫm thú vị, để cuộc sống bên nhau luôn vui vẻ tươi mới đôi khi bạn phải biết cách cười trừ, một chút nhúng nhường ý nhị đúng chổ sẽ làm tan đi bao hiểu lầm không đáng có, vậy nên thay vì “bắt nạt nhau” hãy biến mái ấm của bạn luôn rộn rã tiếng cười.

Phùng Ngọc (TP. HCM)

BEAUTYLIFE PHÁT ĐỘNG CUỘC THI “VIẾT VỀ GIA ĐÌNH VIỆT NAM” VỚI CHỦ ĐỀ: “GIA ĐÌNH CỦA TÔI 2020”

Thời gian: Từ 20/5/2020 – 20/06/2020

Nhân kỷ niệm 19 năm Ngày Gia đình Việt Nam (28/6/2001 – 28/6/2020), Tạp chí Beautylife phát động cuộc thi “Viết về Gia đình Việt Nam 2020” với chủ đề: “Gia đình của tôi”. Bên cạnh việc tôn vinh những giá trị văn hóa truyền thống của gia đình Việt Nam, cuộc thi còn là dịp để các thành viên trong gia đình bày tỏ những cảm xúc, suy nghĩ, niềm tin, tình cảm và những mối quan tâm không chỉ ở gia đình mà cả ngoài xã hội. Đặc biệt, không chỉ hướng đến những tổ ấm hạnh phúc, cuộc thi còn là cơ hội để độc giả chia sẻ những câu chuyện về “tổ lạnh”, cuộc hôn nhân không may mắn, gia đình không trọn vẹn để từ đó rút ra những kinh nghiệm quý báu nhằm gìn giữ hạnh phúc gia đình.

Độc giả dự thi có bài viết được chọn đăng sẽ nhận được nhiều phần quà giá trị từ BTC

Thông tin chi tiết tại: https://bit.ly/2Zp9drW

0 0 vote
Đánh giá bài viết
Subscribe
Notify of
guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments