Tuổi trẻ của cha tôi là những ngày vắt vẻo trên những giàn giáo cao tít, là buông người cheo leo trên những tòa nhà cao tầng, là giăng mình ngoài cái nắng rát da, là mồ hôi ướt đẫm như mưa, là những bữa cơm ăn lùa vội vã ngoài công trường đầy bụi, là giấc ngủ chập chờn mê man trong từng chiếc lán tạm…

Nếu nói tuổi thơ tôi có gì đặc biệt có lẽ là hình ảnh của cha thường xuyên vắng nhà, là dăm bữa nửa tháng cha tạt ngang nhà đưa tiền cho má, là quần áo cha lúc nào cũng bạc màu lem luốc thỉnh thoảng ghé về hỏi han vài câu rồi nói với tôi “mày lo mà học đi nếu không cuộc đời sẽ đi làm hồ như cha cực lắm”. Lúc nhỏ tôi chẳng thương cha chút nào cả, hình bóng của ông trong tôi rất nhạt nhòa có lẽ vì thời gian gặp cha dường như chỉ đếm trên đầu ngón tay. Mỗi lần cha về là lại bày mâm ra nhậu cùng những người bạn làm chung, cứ say cha lại lôi tôi ra la mắng đủ thứ, tôi ghét cái tính lè nhè của cha khi ấy, có đôi lần tôi chợt nghĩ nông nổi “ước gì cha đi miết cho đỡ phiền hơn”.

Nhung-bai-hoc-day-con-01
Cha tôi

Cha tôi được ông bà nội cho học đến biết chữ là nghỉ rồi đi theo bạn bè phụ hồ từ ngày còn trẻ nên tính tình cục mịch và có phần khô khan, cách nghĩ của cha rất đơn giản nên hầu như tôi lớn lên ít khi được cha dạy dỗ gì, thằng con trai mới lớn ưa nổi loạn mà cha lại vắng nhà thường xuyên nên tôi có phần khó dạy. Nhớ hồi năm lớp 8 gần nhà tôi có mở tiệm internet đầu tiên, tôi cũng như những đứa trẻ trong xóm gần như bị cuốn vào sự hấp dẫn của game online nên mê chơi bỏ học. Bình thường tôi học cũng giỏi nhưng năm đó học lực tôi yếu hẳn, bao nhiêu tiền tiêu vặt má cho tôi đều nướng hết vào game nên trông tôi xanh xao vàng vọt, mắt bị cận thêm tăng độ nặng vì cày game ngày đêm. Má tôi bất lực trước sự khó trị của tôi nên nhắn người gọi cha về. Hôm ấy tôi đang chơi thì bị cha nắm đầu lôi về đánh một trận nên thân, cha nói “tao cực khổ nuôi mày ăn học nhưng mày lại không muốn vậy thì theo tao đi làm hồ cho biết thế nào là lễ độ”.

Sau đó cha đưa tôi đi theo thật, tôi bị cha bắt đứng trộn hồ đến mỏi nhừ, đôi tay bình thường quen cầm viết cầm vở giờ cầm xẻng trộn hồ, phải vác từng bao xi măng nặng trịch, bê từng thúng đá và cát miệt mài. Đêm về tay chân tôi mỏi nhừ nhức không thể nhấc lên được, nằm ngủ giữa tấm bạt trải vội dơ bẩn nên ngứa ngáy khó chịu vô cùng, cơm hàng cháo chợ ăn vội để kịp vào ca làm đối với một thằng nhóc như tôi thực sự quá sức. Có bữa ngồi bẻ sắt bị đâm vào tay đau đớn, gần một tháng lăn lộn cùng cha trên các công trình tôi mới thấm thía sự cực nhọc của nghề phụ hồ, có lần tôi mệt đến bật khóc, lén quệt nước mắt khi thấy cha làm vất vả như thế nào. Giờ tôi mới hiểu mỗi bữa cơm tôi ăn bát nước tôi uống đều đánh đổi từ bao giọt mồ hôi mặn chát của cha. Có bữa nhìn thấy ông bị té giàn giáo mà tim tôi như thắt lại may nó thấp chứ nếu cao hơn thì không biết sẽ thế nào, nghĩ đến cảnh mồ côi cha tôi thực sự sợ hãi, cái nghề thợ xây này rất cực khổ và hiểm nguy luôn rình rập. Có bữa đang làm trời đổ mưa lớn nên được nghỉ giữa chừng, tôi với cha ngồi bên hiên căn nhà đang xây cha hỏi tôi “giờ muốn về đi học tiếp hay đi mần với cha? Nếu về học thì học cho đàng hoàng còn nhắm không học nổi thì đi mần kiếm tiền cho đỡ tốn”. Tôi nói muốn về đi học, nghề này quá đỗi nhọc nhằn tôi cảm thấy sức mình không chịu nổi đi học chữ dù sao vẫn sướng hơn nhiều. Cha gật đầu hài lòng, mắt nhìn xa xăm những giọt mưa hắt lên gương mặt sạm đen của cha nhạt nhòa. Cách dạy con của cha đôi lúc hơi nhẫn tâm nhưng thực sự trong lòng ông chỉ muốn tôi tốt hơn, cha không quen những lời nói hoa mỹ cha dạy tôi bằng cách nhìn thẳng vào cuộc sống.

Cha đón xe đò cho tôi về nhà sau một tháng nghỉ học, tôi không dám lơ là, bỏ hẳn game và vùi đầu vào học bù cho kịp các bạn, bài học cứng rắn của cha làm tôi thức tỉnh, tôi đã hiểu được rằng chỉ có đi học mới là con đường giúp mình thoát khỏi nỗi cơ cực giống như cha, nghề của cha lương thiện nhưng đong đầy nỗi nhọc nhằn cơ cực vì đã trải qua nên tôi thấm thía vô cùng.

Nhà có hai anh em trai cha thương thằng nhóc em nhưng tính tình cứng nhắc nên ít khi nào cha thể hiện tình cảm với nó, nó ngoan hơn nên bị ít cha đánh đòn mỗi lần cha về hay ghé mua cho nó bịch bánh canh tôm nấu nước cốt dừa ở chợ. Món bánh canh bột gạo đó ngon lạ lùng, sợi bánh mềm dai dai, tôm bằm thịt vo viên cùng với vị béo của nước cốt dừa hòa quyện mùi thơm thanh nhẹ của nó chỉ cần ngửi thôi đã thèm, không có nhiều tiền nên cha mua cho hai anh em ăn chung một tô. Thằng nhóc thích ăn lắm nên hay giành phần hơn, hai anh em giằng co chí chóe cha thấy vậy bèn bưng nguyên tô đổ đi, thằng nhóc khóc lớn, cha từ tốn bảo “nhường nhịn nhau thì có ăn không thì nhịn đói hết”. Từ đó thằng nhóc không dám làm nư nữa nó sợ cha đem đổ nên tôi ăn một miếng nó ăn một miếng không dám hó hé thêm lần nào. Cách dạy con của cha có phần hơi cực đoan nhưng bài học về sự nhường nhịn thì chúng tôi lại nhớ thật lâu và không bao giờ dám phạm phải thêm một lần nào nữa, đôi lúc một hành động cụ thể có giá trị hơn ngàn lời nói suông rất nhiều.

Nhung-bai-hoc-day-con-02
Tôi biết ơn những bài học dạy con của cha

Chúng tôi lớn lên bình yên như thế cha vẫn đi biền biệt có khi mấy tháng mới về, về nhà vài bữa lại ra đi, hai đứa con đang tuổi ăn tuổi lớn nên cha ráng nhận các công trình xa hơn vì được trả công nhiều, tôi nghe má nói với cha về việc tôi sẽ đăng ký thi đại học trên thành phố nghe nói học phí cao hơn ở cấp 3 rất nhiều. Cha không nói gì nhưng vẻ mặt rất đăm chiêu, nửa đêm tỉnh giấc tôi thấy cha ngồi trầm ngâm trước bàn thờ ông nội có mùi nhang lẩn khuất đâu đây tôi đoán cha vừa thắp hương mong nội phù hộ, rồi cha ngồi hút thuốc trong ánh lửa lập lòe tôi thấy vẻ mặt cha rất buồn có lẽ cha đang tính toán về tiền đi học sắp tới của tôi, lúc này tôi mới thấy cha trông già và khắc khổ hơn tuổi rất nhiều, dáng người cha dong dỏng tuy săn chắc nhưng khá gầy có lẽ việc nuôi chúng tôi đã làm cha quá vất vả.

Tôi nghĩ hay là thôi học hết cấp 3 xin đi học nghề là được cho cha đỡ phần nào vừa nhanh đi làm có tiền, nghĩ vậy nên tôi không định nộp bộ hồ sơ dự thi nữa, cha biết ý định đó bèn đánh tôi một trận vì tưởng tôi lười không muốn học đánh xong tôi gào lên: “Con đi học cha lấy tiền đâu nuôi nổi?”, cha trợn trừng mắt “ bán nhà tao cũng lo cho mày đi học đầy đủ, tao đẻ ra tao sẽ lo được mày hiểu chưa nhiệm vụ của mày là lo học cho tốt còn phụ lo em mày, tao già rồi biết mai mốt còn sức để mần hay không”. Đôi lúc tôi cảm thấy cha thật vô lý nhưng tôi cũng biết cha thương tôi và lo lắng cho tương lai của tôi rất nhiều, cha muốn tôi sau này có nghề nghiệp tốt hơn để thoát khỏi cảnh dãi nắng dầm mưa như cha bây giờ.

Rồi tôi cũng đậu đại học như mong muốn, cha chẳng dành cho tôi lời khen ngợi nào nhưng sau này nghe chú tôi làm cùng cha kể lại khi dò thấy tên tôi trúng tuyển in trên báo tay cha run run vì mừng, cha kể cho mấy người làm chung với sự tự hào khôn tả. Thực ra, cha không vô tình như tôi nghĩ chỉ là tình thương cha giấu kín vào lòng ít khi thể hiện ra mà thôi.

Tôi đi học được vài tháng thì nhà xảy ra biến cố lớn, thằng em tôi đi tắm sông cùng đám bạn và chúng nó đều nằm lại dưới bờ sông lạnh lẽo đó, cha gọi tôi về bằng giọng lạc hẳn đi: “Thằng Chinh nó đuối nước, chắc tao mất nó rồi” rồi cúp máy, tôi lao về nhà nhìn thấy cha và má ngồi gục khóc ngoài bờ sông. Lần đầu tiên tôi thấy cha khóc, người đàn ông mất con đột ngột đau xót vô cùng, cha thương nó lắm và cảm thấy có lỗi vì tuổi thơ nó cha chẳng ở bên cạnh được bao nhiêu, đưa nó vào chùa cha vỗ ngực thùm thụp khuỵa xuống vì đau đớn, sau đó cha không đi làm xa nữa nghe nói cha thường ra thăm mộ nó hàng giờ, lần nào mắt cũng đỏ hoe, nhìn thấy hình ảnh đó trái tim tôi như bị bóp chặt dường như không thở nổi thương em trai và thương cha đến vô cùng.

Sau những ngày giông tố ấy cha vốn kiệm lời càng trở nên lặng lẽ, ông uống rượu nhiều hơn có lẽ chìm trong những cơn say cha sẽ quên đi nỗi lòng nặng trĩu, càng ngày cha càng cộc cằn và khó tính hơn xưa. Cha quản tôi chặt hơn khi tôi lỡ chuyến xe chưa kịp về, cha gọi lên mắng xối xả có lẽ ông sợ tôi có chuyện gì, ông sợ đối mặt với việc “lá vàng khóc lá xanh” đầy ám ảnh, ông sợ đủ thứ đôi lúc đến mức cực đoan nhưng tôi hiểu tất cả chỉ vì ông quá sợ hãi. Thực ra, ông cũng có lúc yếu đuối chứ không phải hoàn toàn mạnh mẽ như tôi nghĩ.

Mười năm trước cha bệnh nằm viện hàng tháng trời tưởng chừng không qua khỏi ước muốn thấy tôi có gia đình riêng nên giục tôi lấy vợ, tôi có gia đình riêng cũng bộn bề lo lắng chẳng báo hiếu gì được cho cha. May mắn cha khỏi bệnh một cách thần kỳ sức khỏe giảm sút không làm được việc nặng, ông ở nhà bồn chồn bứt rứt và đâm ra tự ti cả một đời vất vả nay trở thành kẻ ngồi không. Cha không chịu được nên xin đi làm từ bảo vệ đến trông giữ xe, nhất quyết không chịu ở nhà dù tôi nói sẽ gửi thêm tiền cho cha. Đôi lúc cha rất cố chấp nhưng tất cả đều xuất phát từ lo lắng vì tôi, cha sợ tôi còn con thơ dại sợ làm gánh nặng cho tôi, cha cố chấp nhưng đầy tự trọng.

Mấy năm gần đây cha sống rất tằn tiện dựa vào gánh hàng phụ bán cùng má, cuộc sống chẳng dư dả gì nhưng mỗi lần tôi về lại giấu tôi dúi ít tiền cho cháu nội, tôi không cho bé nhận lại giận lại hờn. Thế nên tôi đành mặc kệ để cha vui đó là khoảnh khắc hiếm hoi tôi thấy ông cười.

Giờ hơn 60 tuổi lâu lâu cha nhận vài công trình nhỏ gần nhà làm lai rai kiếm thêm thu nhập, tôi không cản vì có cản cha cũng làm nên lâu lâu tranh thủ về phụ cha như ngày xưa. Ít nhất nhìn thấy cha còn khỏe mạnh là lòng tôi đủ bình yên, mặc dù cha nuôi tôi không giống như những người cha khác nhưng tôi vẫn thương cha rất nhiều. Tôi hối tiếc vì ngày xưa không nhận ra để thương cha sớm hơn, mỗi bước đi hôm nay tôi đều nhớ về những bài học cha đã dạy mình để vững tâm hơn, có thể cha tôi không giàu có, không có nhiều chữ nghĩa hay địa vị trong cuộc đời nhưng trong lòng tôi cha luôn là người vĩ đại nhất.

Lê Hùng Phương (TP. HCM)

BEAUTYLIFE PHÁT ĐỘNG CUỘC THI “VIẾT VỀ GIA ĐÌNH VIỆT NAM” VỚI CHỦ ĐỀ: “GIA ĐÌNH CỦA TÔI 2020”

Thời gian: Từ 20/5/2020 – 20/06/2020

Nhân kỷ niệm 19 năm Ngày Gia đình Việt Nam (28/6/2001 – 28/6/2020), Tạp chí Beautylife phát động cuộc thi “Viết về Gia đình Việt Nam 2020” với chủ đề: “Gia đình của tôi”. Bên cạnh việc tôn vinh những giá trị văn hóa truyền thống của gia đình Việt Nam, cuộc thi còn là dịp để các thành viên trong gia đình bày tỏ những cảm xúc, suy nghĩ, niềm tin, tình cảm và những mối quan tâm không chỉ ở gia đình mà cả ngoài xã hội. Đặc biệt, không chỉ hướng đến những tổ ấm hạnh phúc, cuộc thi còn là cơ hội để độc giả chia sẻ những câu chuyện về “tổ lạnh”, cuộc hôn nhân không may mắn, gia đình không trọn vẹn để từ đó rút ra những kinh nghiệm quý báu nhằm gìn giữ hạnh phúc gia đình.

Độc giả dự thi có bài viết được chọn đăng sẽ nhận được nhiều phần quà giá trị từ BTC

Thông tin chi tiết tại: https://bit.ly/2Zp9drW

0 0 vote
Đánh giá bài viết
Subscribe
Notify of
guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments