Đã bao lần tôi có ý định sẽ viết đôi điều gì đó về Cha tôi, sẽ viết lách như tất cả những đứa học văn khác, nhưng tất cả cũng chỉ là dự định… Mãi cho đến bây giờ, khi tình yêu của tôi đã đủ trưởng thành, khi mảnh đất tâm hồn trong tôi đủ rộng để có thể nhìn thấu hết cái bao la của người đàn ông cằn cỗi, nhìn thấu hết cái vĩnh hằng trong câu nói giản đơn mà Ông vẫn thường nói trong những bữa cơm chiều, tôi đã viết tặng Cha.

Cha-04
Cha mẹ tôi

Ở cái tuổi 65 Cha tôi vẫn giữ nguyên được sự nhanh nhẹn, rắn rỏi của một chàng trai miền sông nước, cái rắn rỏi mà hơn 40 năm về trước đã đốn được tim một cô gái đất Tây đô rồi cùng nàng trải qua hơn bốn thập kỉ với biết bao thăng trầm trong cuộc sống. Là anh cả trong một gia đình 8 anh em, mà chỉ duy nhất có một thằng đực rựa nên mọi gánh nặng gia đình đều dồn lên vai Cha. Mùa lúa thì “Hai ơi, Hai à, dậm lẹ lẹ đi con”; Bà nội đẻ thêm cô cũng “Hai ơi, Hai à, nhớ đổ nhiều nhiều nước đặng chắt nước cơm cho em ”; cô Bảy, cô Sáu bị ghẻ đầu cũng “Hai ơi, Hai à, cạo đầu cho em đi con”. Nói theo ngôn ngữ “xuyên không”, Cha tôi “chất” như một “soái ca”.

Rồi đến khi lấy Mẹ – mà đặc biệt là với sự lần lượt ra đời của 7 đứa nhỏ – mà sức ăn không hề nhỏ, Cha tôi càng “nâng cao vị thế” của mình. Mỗi bận Cha đi ruộng về nào có khác chi tài tử trong mấy siêu phẩm tình cảm Hàn Quốc, kẻ tung người hô. Chỉ khác cái là tài tử thì người ta được chân dài hay vệ sĩ mặc vest bóng loáng săn đón còn Cha tôi thì chỉ có mấy anh em tôi với cái chân đầy ghẻ, đứa lớn có áo thì đứa nhỏ không có quần, tất cả cùng nhau hai ba xem ai chạm Cha trước để giành lấy những trái bình bát hay bó dây nhãn lồng có đầy trái chín. Những lúc như vậy, à không luôn là như vậy, mỗi khi ông đi đâu về ông thường chỉ hỏi: “Mẹ đâu mấy đứa?”.

Cha-03
Tình cảm mà cha dành cho mẹ là bằng chứng tôi có duy nhất để thuyết phục tôi, rằng tồn tại một tình yêu vĩnh cửu trên đời sau biết bao nhiêu bận tôi lặn hụp trong mấy cuộc yêu đương không tưởng

Thực vậy, Cha tôi si mê Mẹ và mãi đến gần nửa thế kỉ sau cái lần gặp định mệnh đó ánh mắt ông vẫn tươi nguyên như ngày nào. Chiếc xe đạp sườn ngang của cha tôi vượt hàng chục cây số mỗi ngày để vừa nuôi mẹ ở bệnh viện vừa cơm nước, gạo thóc cho bảy đứa tôi. Cha vẫn cười khì ngay cả khi bà bán trái cây quạo quọ ra mặt: “Nho mắc mà mua vài ngàn sao bán?”. Chắc cha tôi đã nghĩ cơ thể suy nhược lâu năm của mẹ tôi sẽ khỏe nhanh vì món trái cây xa xỉ đó.

Tình yêu của tuổi trẻ theo tháng năm dần trở thành thứ mật ngọt nghĩa tình mà biết bao đôi uyên ương của thời buổi công nghệ số không bao giờ cảm nhận được. Tình cảm mà ông dành cho bà là bằng chứng tôi có duy nhất để thuyết phục tôi, rằng tồn tại một tình yêu vĩnh cửu trên đời sau biết bao nhiêu bận tôi lặn hụp trong mấy cuộc yêu đương không tưởng. Tôi tự hỏi liệu có hay không một người đàn ông như Cha sẽ đỗ bến nơi tôi khi mà…?

Có lẽ chất mằn mặn của phù sa, vị chua của những trái bần dĩa hay sự ngọt lịm trong những câu vọng cổ đã khắc họa nên hầu hết những trang quân tử của đất miền tây, dầu xưa hay nay. Cái khí phách ngang tàng của người đi mở cõi theo những biến thiên của thời cuộc trở thành cái hào sảng rất riêng của người miền tây. Cái cách mà Cha tôi đối mặt với những khó khăn cũng là cách mà tiền nhân đã chiến đấu và chiến thắng.

Cha-05
Đại gia đình thương yêu của tôi

Bảy anh em tôi lần lượt vào đại học. Những cái chân ghẻ ngày nào bằng sức lực của Cha, bằng sự gồng gánh của phù sa quê nhà đã vươn xa, kẻ đi tây người đi tàu – những mảnh đất mà mãi mãi chiếc xe đạp sườn ngang của cha không bao giờ đạp tới, nhưng tình yêu và hy vọng của cha thì hoàn toàn có thể.

Đôi khi chúng ta thấy có những điều gì đó khó hiểu nhưng cũng có thể là không đủ sức để hiểu. Tôi thực sự quá nhỏ bé để yêu và hiểu hết không chỉ Cha tôi mà còn rất nhiều người Cha khác nữa – những người đã san bằng cả một con đường dài chỉ để cho chúng ta, cho bạn và cho tôi bớt đau đớn khi vấp ngã.

Mọi người Cha trên đời đều thế!

Trịnh Ngọc Linh (TP. HCM)

BEAUTYLIFE PHÁT ĐỘNG CUỘC THI “VIẾT VỀ GIA ĐÌNH VIỆT NAM” VỚI CHỦ ĐỀ: “GIA ĐÌNH CỦA TÔI 2020”

Thời gian: Từ 20/5/2020 – 20/06/2020

Nhân kỷ niệm 19 năm Ngày Gia đình Việt Nam (28/6/2001 – 28/6/2020), Tạp chí Beautylife phát động cuộc thi “Viết về Gia đình Việt Nam 2020” với chủ đề: “Gia đình của tôi”. Bên cạnh việc tôn vinh những giá trị văn hóa truyền thống của gia đình Việt Nam, cuộc thi còn là dịp để các thành viên trong gia đình bày tỏ những cảm xúc, suy nghĩ, niềm tin, tình cảm và những mối quan tâm không chỉ ở gia đình mà cả ngoài xã hội. Đặc biệt, không chỉ hướng đến những tổ ấm hạnh phúc, cuộc thi còn là cơ hội để độc giả chia sẻ những câu chuyện về “tổ lạnh”, cuộc hôn nhân không may mắn, gia đình không trọn vẹn để từ đó rút ra những kinh nghiệm quý báu nhằm gìn giữ hạnh phúc gia đình.

Độc giả dự thi có bài viết được chọn đăng sẽ nhận được nhiều phần quà giá trị từ BTC

Thông tin chi tiết tại: https://bit.ly/2Zp9drW

0 0 votes
Đánh giá bài viết
Subscribe
Notify of
guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments