Năm tôi 12 tuổi lần đầu má dắt đi gặp cha, từ khi sinh ra tôi chưa biết cha là ai ký ức về ông trong tôi chỉ là khoảng trống mờ trắng xóa.

Mười hai năm chưa từng qua lại, chưa từng biết mặt nhà nội, 12 năm tôi mang trên mình cái danh từ đau đớn mà người đời hay gọi “con hoang”, má sinh tôi trong một lần lầm lỡ với người đàn ông đã có gia đình. Tôi không biết mình đã lớn lên với bao nhiêu cay đắng tủi hờn, với sự hắt hủi của chính người thân ruột thịt trong nhà, mọi người ai cũng cùng cha cùng mẹ chỉ có tôi lạc loài trôi nổi.

Đứng trước cổng ngôi nhà to đồ sộ ở Tân Uyên thời bấy giờ tôi có chút choáng ngợp, ngôi nhà tường chắc chắn với mái ngói xưa kiểu người Hoa đặc trưng.

“Con thưa cha mới tới”

Ông nhìn tôi chỉ mỉm cười nhẹ ngoắc tay biểu vào trong, tôi khúm núm vừa có chút sợ sệt vì khung cảnh choáng ngợp, nhà cha thiệt giàu có nhưng tôi không thuộc về nơi này nên thấy xa lạ và tù túng. Ngồi nhấp nhổm chỉ muốn về, cha hỏi má vài chuyện bâng quơ rồi dẫn tôi ra nhà sau gặp các anh chị cùng cha khác mẹ. Tận sau này tôi cũng không biết rốt cuộc hôm đó má nói gì với cha mà cho tôi nhận anh em dù những người đó không thèm nhìn tôi đến lần thứ hai, ánh mắt của họ xa cách và lạnh nhạt một cách đáng sợ.

Cay-xuong-rong-no-hoa-01
Khu vườn của má giờ xanh mướt tốt tươi không còn cằn cỗi như xưa

Cha muốn giữ tôi lại vì dù gì vợ cả cha cũng qua đời đã lâu mà cha thì rất giàu có dư sức nuôi cơm thêm một đứa trẻ, giờ tôi hiểu sao má lại đem mình lên đây thì ra muốn vứt bỏ cái núm thịt dư thừa, vết nhơ của đời má, lúc đó cay đắng lắm tôi muốn khóc nhưng không thể khóc, tôi biết cuộc đời mình không thể nào tự quyết định, như đám lục bình trôi dạt khắp nơi.

Má về cũng không dặn dò gì, tôi đứng nhìn theo bóng má khuất nẻo mà lòng ngổn ngang, sống với người tuy mang tiếng là thân nhưng chẳng khác gì người lạ, tôi được sắp ở dưới phòng gần bếp chung với hai người làm trong nhà.

Một đứa con nít 12 tuổi lần đầu biết mình tuyệt vọng là thế nào, mỗi ngày tôi phải dậy làm việc theo lời người ta bảo, nhà cha trồng cao su và hạt điều nên việc nhiều không đếm xuể cơm nước cho công nhân, quét dọn, lau chùi tôi làm đến phờ phạc, ai biểu gì làm đó không hó hé kêu ca.

Tôi ít được gặp cha vì ông thường xuyên đi vắng mang tiếng con gái nhưng tôi không khác gì người ở trong nhà, những anh chị mà tôi gọi đều lớn hơn rất nhiều tuổi và thờ ơ, khi đi ngang tôi thường ném theo cái nhìn khinh miệt, tôi gần như câm lặng trong gian nhà rộng hoác.

Tôi được cho học đến lớp 12 thì nghỉ ở nhà, cứ lầm lũi như thế được chừng mấy năm tôi không khác gì tấm gỗ mục, mục ruỗng từ tâm hồn đến thể xác, vóc dáng nhỏ thó đen thui, vừa xấu cả người lẫn mặt, tôi nghĩ thôi là thế là cuộc đời mình cũng xong rồi.

Bao nhiêu năm tôi vẫn thường mong ngóng một điều rất mơ hồ rằng ngày nào đó má sẽ quay lại đón tôi về với má, người ta nói “mồ côi cha ăn cơm với cá, mồ côi má lót lá mà nằm” còn tôi có cha có má mà không khác gì mồ côi, đêm nằm quay mặt vào tường nước mắt ướt đẫm gối, tôi nghĩ cuộc đời mình không khác gì con tép rong nhỏ bé và chẳng ai thèm đoái hoài.

Mỗi ngày quần quật từ sáng tới tối không ngơi nghỉ có lúc tôi nghĩ mình sẽ bỏ đi đâu đó nhưng từ bé đến lớn đã quen với việc người ta sắp xếp cuộc đời mình nên dần dần trở nên lệ thuộc không dám bứt ra khỏi cái vòng mà người lớn đã lập trình, như cái dây leo quanh bờ dậu không biết mình phải đi đâu về đâu.

Năm 23 tuổi tôi gặp người đàn ông của cuộc đời mình, anh đi làm thuê ngay vựa điều của cha tôi, ngày nào cũng đem cơm ra mấy cái trại công nhân ở nên dần quen nhau, được thời gian thì hay anh đã qua một đời vợ và có con riêng cha biết nên phản đối, ông nhốt tôi lại đánh một trận nhừ đòn, ông bảo tôi quen người như thế mất mặt ông dù cả bao nhiêu năm số lần ông ngó tới tôi chỉ đếm trên đầu ngón tay. Tôi không khóc, nước mắt bao nhiêu năm qua cộng lại đủ để lòng tôi khô khốc, nỗi đau cũng bị bào mòn theo năm tháng, sau ngày hôm ấy tôi đã có quyết định táo bạo của riêng mình, có một tình yêu mạnh mẽ vừa trỗi dậy, tôi không muốn làm con nhộng mãi mãi nằm im trong chiếc kén, tôi muốn thành con bướm tung đôi cánh rực rỡ tự do bay lượn trên bầu trời của riêng mình.

Tôi lẻn ra ngoài gặp anh và bàn với anh bỏ trốn, chúng tôi đi bộ ra khỏi rừng cao su từ lúc trời nhập nhoạng tối, thời ấy xe cộ không có nhiều, hành trang chỉ là cái giỏ đan cũ mèm đựng dăm ba bộ quần áo và ít tiền tôi đã dành dụm suốt mấy năm qua. Tôi không muốn đem theo gì cả ngày tôi đến thế nào thì ngày ra đi thế nấy, chúng tôi nắm tay nhau vừa đi vừa chạy sợ cha phát hiện cho người đuổi theo…cứ cắm đầu đi ròng rã cả đêm thì ra đến con lộ lớn, mệt lả nhưng thấy chiếc xe lam vừa trờ tới là phóng lên luôn cho kịp, lên Sài Gòn đã rồi tính, nằm ngả đầu trên vai anh tôi thiu thiu ngủ vừa nghe anh động viên “không sao đâu còn có anh đây mà” lòng đang nổi sóng bỗng an tâm hẳn. Tới Thủ Đức thì xe xuống bỏ hàng ở chợ đầu mối nên chúng tôi cùng xuống kiếm chút gì bỏ bụng hoang mang khi không biết phải đi đâu. Ăn xong anh bảo đưa tôi về nhà anh ở Mỹ Tho tá túc dù sao ở nhà cũng còn có ba mẹ sẽ dễ hơn cho cuộc mưu sinh sau này. Chúng tôi lại đi thêm một chuyến xe đò về Mỹ Tho, nhà anh nghèo lắm nhìn mái lá xác xơ nền nhà bằng đất lồi lõm nhưng ba mẹ anh rất hiền nghe anh kể xong thì vào dọn cho tôi một chiếc giường ngủ đỡ. Mấy ngày sau hỏi chúng tôi định thế nào, mẹ anh nói dù gì cũng cần danh chính ngôn thuận nên làm vài mâm cơm ra mắt họ hàng để chúng tôi nên duyên chồng vợ chính thức. Mẹ anh còn thủ thỉ vợ con anh trước đây vì không chịu được cảnh nhà khốn khó nên đã dứt áo ra đi hy vọng tôi suy nghĩ thật kỹ vì tôi còn rất trẻ. Tôi kiên quyết nên mọi thứ tiến hành như dự tính, xong thủ tục chúng tôi tiếp tục ở lại Mỹ Tho sống, tôi xin học may và gia công cho tiệm gần nhà còn chồng tôi xin làm công nhân nhà máy dệt ở khu công nghiệp. Cuộc sống thiếu thốn vật chất nhưng trong ấm ngoài êm, chỉ có điều trong lòng tôi có những khoảng trống không gì bù đắp được, nhất là khi thấy nhà anh tuy nghèo nhưng ba mẹ con cái thương yêu quây quần bên nhau, ngày lễ, tết sum họp đông đủ làm kẻ lạc loài như tôi thấy tủi thân vô bờ. Dù giận má đã bỏ rơi tôi nhưng sâu trong tim tôi là nỗi khát khao tình mẫu tử vẫn tràn ngập cõi lòng, tôi thừa nhận mình thực sự nhớ má lắm lắm.

Cay-xuong-rong-no-hoa-02
Nhớ má tôi vẫn thường vào chùa thăm má

Trước ở Tân Uyên đường sá xa xôi mà tôi chưa đủ trưởng thành nên không dám tìm về nhà má, còn giờ ở kế bên nên tôi quyết về gặp má một lần. Tôi lần theo trí nhớ nhỏ nhoi tìm về Tầm Vu thăm má, qua mấy lần hỏi han cũng tìm về được đến nhà, khung cảnh y hệt thời tôi mới 12 tuổi vẫn còn đó, hỏi thăm hàng xóm mới biết má giờ rất ổn do có con trai ở nước ngoài gửi tiền về nuôi, các chị lấy chồng gần đó đều ấm êm hạnh phúc má sống với chị kế tôi thần trí không được tỉnh táo. Má gặp tôi tần ngần trước cửa nhìn thoáng là nhận ra ngay, không vồ vập, không có cảm xúc mừng tủi…chỉ có tôi vẫn cố chấp theo má vào nhà, má nói nghe cha tôi nói vụ bỏ nhà đi, “thằng chồng mày mạnh giỏi hả” khi nghe tôi nói về đứa cháu ngoại hy vọng má có chút động lòng, má chỉ ừ nhẹ rồi thôi có lẽ con cháu má đủ đông đủ tốt nên thực sự má không cần thêm nữa. Má kêu ở lại ăn cơm rồi gọi mấy anh chị – các con của má với người chồng trước về gặp. Mọi người đông đủ không quá lạnh nhạt như ở nhà cha mà chỉ hỏi qua loa vài câu cho có lệ rồi tiếp tục câu chuyện dang dở của họ mà tôi hoàn toàn không biết gì, tôi biết “khác máu tanh lòng” không thể nào kéo người ta phải yêu phải thương mình nhưng tôi vẫn rớt nước mắt vì đau lòng. Tôi về xin phép má mai mốt dẫn chồng con về cho biết mặt nhà ngoại không muốn con trai tôi lớn lên lại thiếu cội thiếu nguồn, chỉ cần thế thôi lòng tôi đủ dịu lại sau mười mấy năm dài đằng đẵng sống phận bèo trôi.

Dù giận má không thương mình nhưng “máu chảy ruột mềm” má đau ốm chị không đủ khả năng để chăm nên hay gọi cho tôi, trong nhà má có lẽ chị kế là người vồ vập với tôi nhất, chị thấy tôi lúc nào cũng reo vui như đứa trẻ kể lể đủ thứ chuyện trên đời, không cân đo đong đếm thiệt hơn với tôi chính vì vậy mà sau này chị mất tôi đã đưa chị về nhà làm đám tiễn chị về ông bà tổ tiên như một lời tri ân đến chị, cảm ơn chị đã dành cho tôi chút tình cảm ruột thịt ấm áp ngày ấy.

Tôi không biết tại sao lòng má lại sắt đá với tôi như vậy đó là câu hỏi mà cả đời tôi không tìm ra câu trả lời nhưng mà tôi vẫn cứ thương má, trên đời này ngoài trừ má tôi không biết mình còn trông đợi vào điều gì. Những năm cuối đời tôi bên má sớm hôm chăm sóc má cho trọn đạo hiếu làm con, tôi đã thôi trách má kể từ ngày má chấp nhận khi tôi đứng trước nhà. Lòng tôi vốn yếu mềm nên chẳng thể nào mang nỗi hờn với má lâu được. Được bên má thêm mười mấy năm nghe má nói chuyện, bưng cơm rót nước dìu má đi khi bệnh già ập đến với tôi đủ hạnh phúc rồi, ngày má đi tôi cầm tay má khe khẽ thấy má mấp máy môi “xin lỗi con là do má không tốt” tự dưng nước mắt tôi trào ra không cách gì kềm được, tôi gật đầu với má “má ơi con không giận má nữa đâu con biết má có nỗi khổ riêng trong lòng…”. Má đi nhẹ nhàng và bình yên lòng tôi như vết nứt được hàn gắn không còn nỗi đau nào nữa, tha thứ cho người khác cũng là cho bản thân mình một cơ hội, buông bỏ giận hờn lại giúp tôi vui vẻ nhẹ lòng hơn xưa, sau này tôi cũng về tạ lỗi với cha y vậy.

Tôi biết cuộc đời ngoài kia có hàng trăm ngàn hoàn cảnh khác nhau, tôi cũng chỉ là một mảnh ghép nhỏ cho bức tranh cuộc đời thêm màu sắc. Lúc trước tôi nghĩ mình thật bất hạnh, cuộc đời trôi nôi như cuốn phim buồn nhưng càng lớn tôi càng học cách chấp nhận, đằng sau cánh cửa là mỗi gia đình với vô vàn câu chuyện khác nhau, có thể tôi không may mắn sinh ra trong gia đình không trọn vẹn nhưng ít nhất còn có thể được sống bên cha bên má được ít năm, ít nhất ba má đều không bỏ rơi lúc tôi mới ra đời, ít nhất tôi còn có nơi tá túc, có cơm ngày hai bữa… Chỉ cần vậy thôi tôi thấy vết rách tâm hồn đã được vá víu, thấy tim mình mềm lại, thấy cuộc sống mình lại tràn ngập yêu thương.

Ngoài kia sau những cơn giông xám xịt bầu trời lại xanh trong, người ta sống luôn tìm về nguồn cội yêu thương từ trong tâm khảm, lý trí dẫu cứng rắn đến đâu thì đứng trước tình thân gia đình cũng đều bất lực, cái chúng ta tìm kiếm không phải hận thù mà là “người với người sống để thương nhau”. Thắp nén nhang lên bàn thờ má “má ơi dẫu lời nói muộn màng con vẫn xin kính dâng cùng hương hồn má, con nhớ và thương má nhiều lắm má à, nếu có kiếp sau má hãy cho con được tiếp tục làm con má nha má”

Trần Thị Mỹ Tuyết (Long An)

BEAUTYLIFE PHÁT ĐỘNG CUỘC THI “VIẾT VỀ GIA ĐÌNH VIỆT NAM” VỚI CHỦ ĐỀ: “GIA ĐÌNH CỦA TÔI 2020”

Thời gian: Từ 20/5/2020 – 20/06/2020

Nhân kỷ niệm 19 năm Ngày Gia đình Việt Nam (28/6/2001 – 28/6/2020), Tạp chí Beautylife phát động cuộc thi “Viết về Gia đình Việt Nam 2020” với chủ đề: “Gia đình của tôi”. Bên cạnh việc tôn vinh những giá trị văn hóa truyền thống của gia đình Việt Nam, cuộc thi còn là dịp để các thành viên trong gia đình bày tỏ những cảm xúc, suy nghĩ, niềm tin, tình cảm và những mối quan tâm không chỉ ở gia đình mà cả ngoài xã hội. Đặc biệt, không chỉ hướng đến những tổ ấm hạnh phúc, cuộc thi còn là cơ hội để độc giả chia sẻ những câu chuyện về “tổ lạnh”, cuộc hôn nhân không may mắn, gia đình không trọn vẹn để từ đó rút ra những kinh nghiệm quý báu nhằm gìn giữ hạnh phúc gia đình.

Độc giả dự thi có bài viết được chọn đăng sẽ nhận được nhiều phần quà giá trị từ BTC

Thông tin chi tiết tại: https://bit.ly/2Zp9drW

0 0 vote
Đánh giá bài viết
Subscribe
Notify of
guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments