Sắp cuối hạ, trời hay đổ những cơn mưa bất chợt. Vào một buổi chiều cuối tuần, tôi đang chạy xe trở về thăm nhà sau những ngày ở xa để làm việc thì trời đổ mưa. Vì đường nông thôn vắng vẻ, không có quán xá gì hết nên tôi đành ghé vào một ngôi nhà có mái che trước sân nhà. Gật đầu chào cô chủ nhà và tôi xin được trú mưa. Cô ấy rất nhiệt tình và vui vẻ: con cứ đợi đi khi nào hết mưa rồi đi. Giờ này, có lẽ nhà cô cũng như bao nhà khác chuẩn bị ăn bữa cơm chiều. Nhìn cảnh gia đình cô quây quần bên mâm cơm, nhìn những hạt mưa đang rơi mà lòng tôi nhớ về những ngày xưa khi chưa sống xa nhà.

Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê quanh năm sống nhờ vào cây lúa. Những năm tháng tôi đến trường là những năm tháng mà ba má tôi nặng gánh lo toan. Con đường tôi đi không chỉ mang theo ước mơ, hoài bão của mình mà còn là bao kỳ vọng của gia đình.

Mam-com-gia-dinh-02
Ảnh: unsplash

Ngày xưa, tôi học ở trường xã cho đến hết trung học phổ thông. Cũng ngày xưa ấy, con đường từ nhà tôi đến trường chưa được bê tông hóa như bây giờ. Những ngày đến trường luôn in đậm trong ký ức của một đứa học trò nghèo. Từ nhà tôi đến trường cả đi lẫn về hơn 6 km. Thế nhưng, chuyện đi bộ đến trường đối với tôi đã trở nên quen thuộc. Có năm, thời khóa biểu của tôi được trường xếp học vào buổi chiều. Vì vậy, những ngày học năm tiết thì tôi đi bộ về đến nhà bao giờ cũng trễ. Dù mỗi ngày đến lớp có vất vả, hay có hôm đôi chân mỏi rã rời vì đường xa nhưng về đến nhà thì mệt mỏi cũng vơi đi. Bởi vì, mỗi ngày, trước hiên nhà má tôi luôn chờ tôi đi học về. Chờ tôi về để cả nhà cùng ăn bữa cơm và hỏi thăm nhau chuyện trong ngày.

Bữa cơm của nhà tôi bao giờ cũng chờ đầy đủ cả nhà. Cơm luôn được dọn ra mâm, dù có hôm trên mâm cơm chỉ có chảo kho quẹt và dĩa rau luộc. Cả nhà ai cũng chờ cho đầy đủ rồi mới ngồi ăn cơm.

Má tôi hay nói, bữa cơm gia đình rất quan trọng. Tình thương của ba má dành cho các con, tình đoàn kết anh em được thể hiện qua bữa cơm gia đình. Nếu trên mâm cơm chỉ có một con cá và dĩa rau thì ba má tôi thường nhường cá cho các con mình. Còn những anh chị lớn sẽ luôn nhường phần nhiều cho em. Cũng có khi cả nhà cố nhường phần ngon cho nhau. Anh em biết thương yêu, nhường nhịn nhau được ba má tôi dạy bảo từ bữa cơm mỗi ngày. Còn ba tôi hay nói món ăn dù có ngon hay dở thì người ăn cũng phải biết quý và trân trọng tấm lòng của người nấu. Ba tôi cũng không thích con cái trong nhà ăn uống theo kiểu mỗi người bưng một tô, ngồi một góc. Vì như thế nhìn thấy gia đình không đầm ấm, không gắn bó và san sẻ nhau.

Bởi vậy, bữa cơm gia đình luôn có ý nghĩa quan trọng đối với mỗi chị em tôi. Và cũng vì thế, dù tôi đi học có về trễ đến mấy thì cả nhà vẫn đợi. Trong bữa ăn, ba má sẽ hỏi tôi về chuyện học chiều nay, rồi đi bộ về có mệt không hay hôm nay có đi đến trường và trở về cùng bạn bè không… Mâm cơm chiều dù có đạm bạc đến mấy tôi cũng thấy ngon vì ở có luôn nồng nàn hương vị của yêu thương.

Sau khi tốt nghiệp phổ thông, tôi vào đại học. Tôi đành sống cảnh xa nhà, xa những bữa cơm được ngồi quây quần bên gia đình. Những hôm ngồi ăn một mình trong căn phòng trọ, lòng tôi luôn nhớ về nhà. Lúc rảnh tôi tranh thủ về nhà, khi ấy tôi thường gọi về cho má là tôi về. Vậy là hôm đó ba má tôi luôn nấu sẵn cơm và chờ tôi về để cùng ăn. Ngay cả bây giờ tôi đi làm và vẫn sống xa nhà, nhưng mỗi lần biết tôi về là má vẫn thường đợi cơm.

Mỗi dịp anh em về nhà đông đủ, gia đình tôi lại được ngồi ăn cùng mâm cơm. Bữa cơm càng thêm ngon hơn bởi tình cảm được vun bồi từ thuở bé. Anh em chúng tôi biết thương yêu, nhường nhịn nhau cũng từ những bài học trong các bữa cơm gia đình. Dù món ăn có đạm bạc hay cao sang thì tình cảm vẫn nồng ấm và tràn đầy tấm lòng của gia đình. Khi anh em chúng tôi lớn thì ba má đã già. Bởi vậy, trong bữa ăn, các con luôn nhường và gắp cho ba má những phần ngon. Đó cũng là bài học về sự kính nhường trên mâm cơm mà anh em chúng tôi từng học.

Tôi vẫn đang mơ màng nhớ lại những kỷ niệm đẹp bên gia đình thì tiếng cười rộn rã của cả nhà cô chủ đã đưa tôi về thực tại. Mưa đã không còn nặng hạt, tôi cảm ơn gia đình cho tôi trú mưa và chạy xe tiếp tục để về nhà.

Mam-com-gia-dinh-01
Ảnh: unsplash

Trên đoạn đường còn lại để về nhà, tôi nghĩ về cuộc sống của ngày nay. Cuộc sống hiện đại, ai ai cũng hối hả bởi công việc, bởi những lo toan và mưu sinh của cuộc sống. Có lẽ thế mà không nhiều người nghĩ đến việc cùng ngồi ăn chung trong mâm cơm gia đình. Cuộc sống đôi khi tất bật đến nỗi họ không còn thì giờ để nấu một bữa cơm. Nhiều người đã ưu tiên lựa chọn đến cái được gọi là “tiện”. Thay vì bữa cơm gia đình thì ra quán ăn cho tiện. Thay vì phải chờ nhau ăn chung thì mỗi người tự ăn cho tiện. Có lẽ chính cái tiện ấy đã khiến cho mái ấm gia đình dần lạnh đi.

Có những thứ tưởng chừng như đơn giản nhưng không phải bao giờ chúng ta đều có được. Những ngày sống xa quê, xa nhà tôi luôn mong ước mỗi ngày được cùng ba má, anh chị  ăn bữa cơm. Thế nhưng, đó lại là thứ xa xỉ trong cuộc sống của những người tha hương. Với tôi, bữa cơm gia đình luôn là linh hồn của hạnh phúc, của thương yêu và san sẻ.

Thu Thủy (Kiên Giang)

BEAUTYLIFE PHÁT ĐỘNG CUỘC THI “VIẾT VỀ GIA ĐÌNH VIỆT NAM” VỚI CHỦ ĐỀ: “GIA ĐÌNH CỦA TÔI 2020”

Thời gian: Từ 20/5/2020 – 20/06/2020

Nhân kỷ niệm 19 năm Ngày Gia đình Việt Nam (28/6/2001 – 28/6/2020), Tạp chí Beautylife phát động cuộc thi “Viết về Gia đình Việt Nam 2020” với chủ đề: “Gia đình của tôi”. Bên cạnh việc tôn vinh những giá trị văn hóa truyền thống của gia đình Việt Nam, cuộc thi còn là dịp để các thành viên trong gia đình bày tỏ những cảm xúc, suy nghĩ, niềm tin, tình cảm và những mối quan tâm không chỉ ở gia đình mà cả ngoài xã hội. Đặc biệt, không chỉ hướng đến những tổ ấm hạnh phúc, cuộc thi còn là cơ hội để độc giả chia sẻ những câu chuyện về “tổ lạnh”, cuộc hôn nhân không may mắn, gia đình không trọn vẹn để từ đó rút ra những kinh nghiệm quý báu nhằm gìn giữ hạnh phúc gia đình.

Độc giả dự thi có bài viết được chọn đăng sẽ nhận được nhiều phần quà giá trị từ BTC

Thông tin chi tiết tại: https://bit.ly/2Zp9drW

0 0 votes
Đánh giá bài viết
Subscribe
Notify of
guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments